<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681</id><updated>2012-02-17T09:49:17.212+07:00</updated><category term='Lịch sử nhà nước và pháp luật Việt Nam'/><category term='Cơ sở dữ liệu'/><category term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><category term='Công trình của đồng nghiệp'/><category term='Thông tin đa chiều'/><category term='Thông sử'/><category term='Giáo dục'/><category term='Văn hóa pháp luật'/><category term='Giảng dạy'/><category term='Hướng dẫn sinh viên nghiên cứu khoa học'/><category term='Giáo trình'/><category term='Lịch sử nhà nước và pháp luật thế giới'/><category term='Mục đích trang blog'/><category term='Lý luận nhà nước và pháp luật'/><category term='Bản dịch Tiếng Việt'/><category term='Thông tin pháp luật'/><title type='text'>NGUYỄN MINH TUẤN</title><subtitle type='html'>Nhà nước và pháp luật</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://tuanhsl.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>177</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-1388963885207236687</id><published>2012-02-17T04:54:00.009+07:00</published><updated>2012-02-17T09:49:17.227+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Giáo dục'/><title type='text'>CON HÁT MẸ KHEN HAY VÀ THÔNG ĐIỆP CẦN VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="DE" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: right; margin-left: 1em; text-align: right;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-0KJ1h-u1ePI/Tz1rPyKU26I/AAAAAAAABNc/vbvJGN1RvS8/s1600/417568_354307581266232_116002965096696_1146445_317358564_n.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/-0KJ1h-u1ePI/Tz1rPyKU26I/AAAAAAAABNc/vbvJGN1RvS8/s320/417568_354307581266232_116002965096696_1146445_317358564_n.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;Thí sinh Quỳnh Anh và phụ huynh. Ảnh: Vietnamgottalent.info&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Tài năng đích thực hay chỉ là con hát mẹ khen hay?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Chương trình giải trí trên truyền hình có tên Vietnam‘sgot Talent đang thu hút được sự chú ý của dư luận. Sau khi chương trình tuần vừa qua khép lại, đã có rất nhiều người bàn luận về tiếtmục biểu diễn của thí sinh Quỳnh Anh trên các phương tiện thông tin đại chúng. Sẽ chẳng có gì đáng để „ồn ào“ như thế, nếu như chỉ thuần túy là việc dự thi và không được lựa chọn để đi tiếp vào vòng sau. Tuy nhiên trường hợp„&lt;i&gt;không được lựa chọn&lt;/i&gt;“ này lại khôngbình thường như những trường hợp khác. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Điều không bình thường là trước khi bướclên sân khấu, người mẹ và cả gia đình của thí sinh Quỳnh Anh đã hết lời cangợi tài năng của em, rằng em&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=VuyzL3kfUek"&gt; "quá có năng khiếu“, "quá tài năng", "đỉnh của đỉnh"&lt;/a&gt;. Tuy nhiên, sau khi thể hiện, cả khán giả và Ban giám khảo mới thấy sự thật rằng tài năng thựcsự của thí sinh đã không hoàn toàn giống như những gì gia đình ca ngợi trướcđó. Nhạc sĩ Huy Tuấn đã nhận xét: "&lt;i&gt;chất giọng của Quỳnh Anh có thể gặp bất cứ nơi đâu, kĩ thuật chưa thật hoàn hảo, những nốt lên cao còn rất nhiều hạn chế&lt;/i&gt;." &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Điều khiến khán giả thất vọng ở đây không phải với thí sinh dự thi QuỳnhAnh, một cô bé chỉ mới 15 tuổi, mà thất vọng, bất bình với hành động của người mẹ. S&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;au khi có những lời nhận xét vàkết quả không đồng ý đi tiếp vào vòng sau của Ban giám khảo, mẹ của thí sinh đãcầm micro, lên tiếng phát biểu ngay trên sân khấu để "bảo vệ" con mình. Bà cho rằng thí sinh QuỳnhAnh đã trình bày rất tốt, không có lỗi nào, rằng con gái bà thực sự có tài, hơn nhiều thí sinh khác và có ý phê bình Bangiám khảo đã không cho Quỳnh Anh một cơ hội (?!). &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Việc người &lt;/span&gt;&lt;span class="commentBody" data-jsid="text"&gt;mẹ này dám đứng lên bảo vệ con thực chất không có gì là sai, nếu như lập luận bà đưa ra là đúng và đủ sức thuyết phục. Tuy nhiên, &lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;trong một cuộc thi, thí sinh có tài hay không, tài đến mức độ nào, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;i&gt;muốn khách quan, công bằng quan trọng nhất là phải để công luận và những người có chuyên môn đánh giá&lt;/i&gt;.&lt;/span&gt;&lt;span class="commentBody" data-jsid="text"&gt; Tất cả những việc người mẹ làm chỉ cho thấy một điều rõ nhất rằng những gì bà ca ngợi con mình và tài năng thực sự của cô bé đã thể hiện trên sân khấu là khác nhau quá xa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="commentBody" data-jsid="text"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Điều rất đáng buồn là hiện nay có khá nhiều vị phụ huynh vẫn ngộ nhận về khả năng thực sự của con cái mình để chạy theo một thứ thành tích ảo như thế. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Trên đời có người mẹ nào mà không yêu con, thương con. Nhưng yêu thương không phải là đánh giá con một cách mù quáng, cao quá mức so với khả năng thực sự của con, mà phải rèn luyện cho con tinh thần dũng cảm, dám nhìn thẳngvào sự thật, nhìn thẳng vào những điểm còn hạn chế của con mình, động viên con khiêm tốn, &lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;tiếp tục cố gắng họchỏi và dần hoàn thiện, chứ không phải áp đặt ý muốn của mình. Làm như thế, thực tế là...đang làm hại con mình.&lt;/span&gt;&lt;span class="commentBody" data-jsid="text"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;„Hơn gấp vạn lần dân chủ tưsản“&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Khép lại chuyện „con hát mẹ khen hay“, nhìn vào thực tế xã hội ta sẽ thấy có muôn vàn những cáchsuy nghĩ, cách làm tương tự như thế của những người được coi là „người lớn“, "người có học", thậm chí cả những người hiện đang giữ những trọng trách quan trọng trong bộ máy nhà nước. Điều này khiến cho rất nhiều người trong chúng ta không khỏi phải day dứt, suy nghĩ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Dường như ai cũng biết, so với nhiều nước, nước ta vẫn là một nước nghèo, chúng ta hiện đang thua kém họ ở nhiều phương diện. Nhẽ ra cần phải biết mình, biết người, mà phấn đấu, vậy mà trong một bài viết gần đây đăng trên &lt;a href="http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/www.nhandan.org.vn/Vai-tro-lanh-dao-cua-Dang-doi-voi-cach-mang-Viet-Nam-trong-thoi-ky-moi/7298483.epi#6Z7E9AlrmrbH"&gt;Báonhân dân, ngày 5/11/2011&lt;/a&gt;, Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan lại khẳng định rằng:&lt;i&gt; &lt;span class="commentbody"&gt;"Nhà nước ta đang phát triển lên tầm cao mới, khác hẳn vềbản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản…"&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Q3xAH9-9m80/Tz1xFg-pAxI/AAAAAAAABNk/IxSrnunCzYo/s1600/ImageView.aspx" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="316" src="http://3.bp.blogspot.com/-Q3xAH9-9m80/Tz1xFg-pAxI/AAAAAAAABNk/IxSrnunCzYo/s320/ImageView.aspx" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Bà Nguyễn Thị Doan, Ảnh: Tuổi trẻ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Như đã đề cập về phần thi của thí sinh Quỳnh Anh, việc đánh giá em có tài thực sự hay không thì &lt;i&gt;phải căn cứ vào sự thể hiện của em trên sân khấu, sự đánh giá của Ban giám khảo, cũng như ngàn vạn khán giả theo dõi, chứ không phải chỉ nghe một phía từ người mẹ hay gia đình em.&amp;nbsp;&lt;/i&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Cũng tương tự vậy, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;vấn đề nước ta có dân chủ thực sự hay không và dân chủ ở mức độnào &lt;i&gt;thì phải dựa trên những căn cứ, tiêu chí cụ thể và được đánh giá một cách khách quan từ phía bên ngoài, &lt;/i&gt;tức là bởi những ngườidân trong nước và dư luận quốc tế, chứ &lt;i&gt;khôngphải chỉ dựa vào kết luận chủ quan, cảm tính, một chiều của những người lãnh đạo&lt;/i&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Như khẳng định của bà Doan, không rõ &lt;i&gt;"dân chủ"&lt;/i&gt; mà bà nói là dân chủ gì, „&lt;i&gt;tầm cao mới&lt;/i&gt;“ ấy là tầm cao nào mà có khả năng cao „&lt;i&gt;gấp vạn lần dân chủ&lt;/i&gt;“ của những nước tư bản ngày nay? Tất nhiên, bà Phó chủ tịch nước cóthể nói, có thể viết, có thể đưa ra quan điểm riêng, đó là quyền của bà. Tuy nhiên, khi bà đưa ra nhận định, muốn thuyết phục được người khác, bà phải dựa trên lý lẽ và có nghĩa vụ chứngminh những gì mình nói là đúng sự thật.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Phó chủ tịch nước đã nói thì chắc không phải chuyện chơi. Vậy thì liệu bà Phó chủ tịch nước có thể chứng minh bằng những chứng cứ cụ thể,thuyết phục với nhân dân cả nước và với các nước trên thế giới rằng Việt Nam ta đangcó „&lt;i&gt;dân chủ cao hơn gấp vạn lần&lt;/i&gt;“ cácnước tư bản như Anh, Đức, Mỹ, Nhật, Pháp hiện nay không? &lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Chúngtôi – những người dân luôn sẵn sàng lắng nghe bà tiếp tục trìnhdiễn phần thi &lt;i&gt;"chứng minh &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;i&gt;Việt Nam có dân chủ cao hơn gấp vạn lần&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;" các nước tư bản hiện nay của mình.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Người dân sẽ tiếp tục xem bà trình diễn, nhưng mong bà đừng giống như người mẹ của thí sinh Quỳnh Anh trong cuộcthi Vietnam’s got Talent tuần vừa rồi, trình diễn xong, khán giả lại „ồ lên" rõ to...ồ lên không phải vì sung sướng, mà là...tràn đầy thất vọng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Dũng cảm nhìnlại và tự sửa mình&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Dù gì thì chương trình Vietnam’s got Talent cũng&lt;i&gt;chỉ là một cuộc chơi&lt;/i&gt;. &lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Cuộc chơi nào, ánh hào quang nào, ồn ào mấy rồi cũng sẽ khép lại. Con đường phía trước của Quỳnh Anh còn rấtdài, sự việc vừa rồi có thể khiến em phần nào bị tổn thương, nhưng tôi nghĩ ban giám khảo đã quyết định đúng và quyết định đó là cần thiết cho em, vì hi vọng qua những lời nhận xét của Ban giám khảo, của mọi người,&lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="DE"&gt;Quỳnh Anh sẽ tĩnh tâm nhìn lại mình, xem xét lại cách mình được giáo dục để trưởng thành hơn. Với nhiều người có thể em hát chưa thật hay, nhưng em hãy tiếp tục khám phá khả năng của bản thân, tiếp tục cố gắng với những đam mê thật sự của mình, em vẫn có nhiều cơ hội để thành công. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Với nhiều vị phụ huynh, con cái dù có lớn đến đâu trong mắt họ vẫn chỉ là những đứa trẻ. Cách suy nghĩ ấy đến nay cần phải thay đổi. Khi con đã lớn, bố mẹ cần phải &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;luôn tin tưởng và động viên con hướng tới những điều tốt đẹp, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;cho con quyền tự quyết định và tự chịu trách nhiệm dần về việc mình làm. &lt;span lang="DE"&gt;Khi đã trưởng thành, điều đáng quí nhất của người con là có chính kiến riêng của mình, không ngại khó, ngại khổ để vươn tới những điều mà mình cho là tốt đẹp. &lt;/span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; Đối với nhà nước cũng vậy, &lt;span lang="DE"&gt;đã qua rồi thời kì &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;dù sai hay đúng &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;nhà nước nói gì dân cũng tin, qua rồi thời chính quyền có thể "ru ngủ" nhân dân bằng những từ ngữ mĩ miều, đẹp đấy nhưng không hề có thật.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tự do, dân chủ không bao giờ là quà tặng từ trên trời rơi xuống, &lt;i&gt;những điều hay ho đó chỉ có được khi người dân nhìn nhận ra những sai trái, bất công,&lt;/i&gt; &lt;i&gt;dám lên tiếng, đấu tranh, bảo vệ những quyền căn bản, những giá trị sống của mình&lt;/i&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-NkM-xr34wZQ/Tz12-iPfPoI/AAAAAAAABNs/8ANoR-exmn8/s1600/11.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="227" src="http://2.bp.blogspot.com/-NkM-xr34wZQ/Tz12-iPfPoI/AAAAAAAABNs/8ANoR-exmn8/s400/11.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: bookman old style,new york,times,serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Người dân Myanmar chào đón sự trở lại của bà Aung San Suu Kyi. Người phụ nữ Châu Á đấu tranh cho Nhân Quyền nổi tiếng nhất thế giới hiện nay. Ảnh:&amp;nbsp; ABC&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cô bé Quỳnh Anh sẽ lại ngoan ngoãn nghe theo lời mẹ bất luận đúng sai HAY qua cuộc thi này em sẽ trưởng thành hơn, sẽ mạnh mẽ hơn mà suy nghĩ độc lập, quyết định tương lai và sự thành công theo cách của mình? Câu trả lời là ở phía em. Điều này cũng giống với một dân tộc, &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;nếu không nhìn ra bên ngoài, không nhìn thẳng vào những hạn chế, yếu kém củamình mà &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;dũng cảm &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span lang="DE"&gt;&lt;i&gt;sửa đổi, dân tộc ấy sẽ mãi chìm đắm một cách êm ái trong lạc hậu, đói nghèo.&lt;/i&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Thời nay dân chủ có được hay không, đó không phải chỉ là việc của chính quyền nữa rồi, giờ đã đến lúc phải suy nghĩ khác, làm khác, người dân phải tự quyết định lấy vận mệnh, nếu như muốn có một tương lai tốt đẹp hơn cho bản thân mình và con cháu mai sau.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;NMT &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;---------------------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Mời quí vị xem lại những tư liệu dưới đây: &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Video clip phần dự thi của thí sinh Quỳnh Anh trong chương trình Vietnam's got Talent, tuần 7:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 14.8pt; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="344" src="http://www.youtube.com/embed/VuyzL3kfUek?fs=1" width="459"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;----------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="parentfolder-lead1" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: x-large;"&gt;&lt;b&gt;Vai trò lãnh đạo của Ðảng đối với cách mạng Việt Nam trong thời kỳ mới                         &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="articleupdated" style="text-align: center;"&gt;Cập nhật lúc     01:56, Thứ bảy, 05/11/2011 (GMT+7)&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="articleupdated"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="articleupdated" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;GS.TS. Nguyễn Thị Doan&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="articleupdated" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nguồn: Báo Nhân dân điện tử,&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="articleupdated" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;đăng ngày 5/11/2011,&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="articleupdated" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://www.baomoi.com/Home/DoiNoi-DoiNgoai/www.nhandan.org.vn/Vai-tro-lanh-dao-cua-Dang-doi-voi-cach-mang-Viet-Nam-trong-thoi-ky-moi/7298483.epi#6Z7E9AlrmrbH"&gt;tại đây &lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="articleupdated" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Trải qua hơn 25 năm thực hiện đường lối đổi mới (từ Ðại hội VI đến hết nhiệm kỳ Ðại hội X) và 20 năm (1991-2010) thực hiện Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội, đất nước ta đã thu được những thành tựu quan trọng, có ý nghĩa lịch sử và một lần nữa chứng minh vai trò lãnh đạo của Ðảng ta đối với sự nghiệp cách mạng Việt Nam.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hiện nay, trong giai đoạn cách mạng mới, thế giới đã có nhiều thay đổi và diễn biến phức tạp, khó lường. Hòa bình, hợp tác, phát triển và hội nhập vẫn là xu thế lớn, nhưng xung đột sắc tộc, tôn giáo, chiến tranh cục bộ, can thiệp, lật đổ, khủng bố vẫn diễn ra gay gắt; các yếu tố đe dọa an ninh, các nước lớn dùng mọi thủ đoạn tinh vi, thậm chí cả hành động quân sự dưới mọi chiêu bài để can thiệp, lấn lướt các quốc gia nhỏ, yếu thế và tội phạm công nghệ cao tiếp tục gia tăng. Những vấn đề toàn cầu như biến đổi khí hậu, an ninh lương thực, thiên tai, dịch bệnh,... sẽ tiếp tục diễn biến phức tạp, không chỉ còn là vấn đề của mỗi quốc gia mà muốn giải quyết được phải có sự chung tay, góp sức của tất cả các nước trên thế giới. Song, chế độ chính trị, lợi ích của mỗi nước lại khác nhau, số nước do Ðảng Cộng sản là Ðảng duy nhất cầm quyền, lãnh đạo không còn nhiều, trong khi sự chia sẻ trên tinh thần đoàn kết, hy sinh giúp đỡ của các nước có chế độ do Ðảng Cộng sản cầm quyền, lãnh đạo đối với nước ta cũng đã thay đổi nhiều. Tuy xu hướng hòa bình, hữu nghị vẫn là chính, nhưng việc tính toán để bảo vệ quyền lợi của mỗi quốc gia cũng thay đổi. Quốc gia nào cũng có toan tính riêng trong bối cảnh phức tạp hơn. Toàn cầu hóa, hội nhập và cách mạng khoa học - công nghệ, nhất là công nghệ thông tin phát triển mạnh mẽ, làm cho thời gian như ngắn lại, không gian như nhỏ đi, thúc đẩy hình thành xã hội thông tin và kinh tế tri thức. Quá trình cấu trúc lại nền kinh tế thế giới và nền kinh tế của mỗi quốc gia diễn ra mạnh mẽ theo chiều sâu, lấy chất lượng tăng trưởng làm mục tiêu. Trong khi đó, cạnh tranh trên tất cả các lĩnh vực, cả ở thị trường tại mỗi quốc gia và thị trường thế giới, giữa các nước ngày càng gay gắt. Ðấu tranh giai cấp và dân tộc vẫn diễn biến phức tạp. Khu vực Thái Bình Dương, trong đó có Ðông - Nam Á là khu vực phát triển năng động nhưng vẫn tồn tại nhiều nhân tố gây mất ổn định; tranh chấp lãnh thổ, biển đảo càng nóng bỏng. Trong nước, tuy đã có thành tựu và kinh nghiệm của hơn 25 năm đổi mới, tạo ra thế và lực mới cho đất nước, nhưng "nước ta vẫn phải đứng trước nhiều thách thức lớn, đan xen nhau, tác động tổng hợp và diễn biến phức tạp. Nguy cơ tụt hậu xa hơn về kinh tế so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới vẫn tồn tại. Tình trạng suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí còn nghiêm trọng. Những biểu hiện xa rời mục tiêu chủ nghĩa xã hội, "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" có diễn biến phức tạp. Các thế lực thù địch tiếp tục thực hiện "diễn biến hòa bình", gây bạo loạn lật đổ, sử dụng các chiêu bài "dân chủ", "nhân quyền" hòng làm thay đổi chế độ chính trị ở nước ta". &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trong bối cảnh, thời cơ và thách thức đan xen như hiện nay, vai trò lãnh đạo sáng suốt của Ðảng càng cực kỳ quan trọng và luôn là nhân tố hàng đầu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng nước ta. Ðể đảm đương được vai trò lãnh đạo, Ðảng phải tiếp tục tự đổi mới, tự chỉnh đốn, tăng cường bản chất giai cấp công nhân và tính tiền phong để xây dựng Ðảng thật sự trong sạch, vững mạnh, có tầm trí tuệ cao, có phương thức lãnh đạo khoa học...Muốn vậy, cần tập trung vào một số vấn đề trọng tâm sau:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Một là, Ðảng ta cần tiếp tục nâng tầm trí tuệ và đổi mới tư duy để lãnh đạo toàn diện đất nước phù hợp với diễn biến nhanh chóng, mau lẹ của thực tế; phù hợp với đường lối đổi mới của cách mạng Việt Nam. Mỗi đảng viên phải nhận thức đúng, đầy đủ trách nhiệm của mình khi tự nguyện đứng trong hàng ngũ của Ðảng và tuyên thệ dưới cờ Ðảng để cố gắng phấn đấu thực hiện tốt các nhiệm vụ của người đảng viên và mọi nhiệm vụ được giao. Ðảng lãnh đạo thông qua đội ngũ cán bộ, đảng viên của mình hoạt động trong mọi lĩnh vực. Do đó, cần xây dựng đội ngũ đảng viên có bản lĩnh chính trị vững vàng, kiên định chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội và đường lối đổi mới của Ðảng; có phẩm chất đạo đức trong sáng, lối sống lành mạnh, "cần kiệm liêm chính, chí công vô tư"; có trình độ chuyên môn, nghiệp vụ đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ được giao và có khả năng tổng kết, giải đáp những vấn đề thực tiễn của thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta; đồng thời mỗi đảng viên phải xây dựng cho mình phương pháp và tác phong công tác, làm cho mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm thuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Ðảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân như căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trước lúc đi xa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Thực tế vừa qua, một số đảng viên chưa xứng đáng là người lãnh đạo và lại càng chưa xứng đáng là người đầy tớ của nhân dân mà có người lại tìm cách "xâm hại quyền lợi của dân", làm xói mòn lòng tin của nhân dân đối với Ðảng; tình trạng suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống, cơ hội, thực dụng và quan liêu, tham nhũng, lãng phí của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên vẫn diễn ra với tính chất và mức độ nghiêm trọng... Trước tình trạng này, Ðảng muốn giữ được vai trò và uy tín để lãnh đạo, cần tập trung vào phòng, chống suy thoái về chính trị tư tưởng, đạo đức lối sống, tham nhũng, lãng phí, trước hết là trong nội bộ Ðảng, xác định rõ trách nhiệm của đảng viên trong cuộc đấu tranh quyết liệt này. Ðây là cuộc đấu tranh lâu dài, phức tạp ngay trong nội bộ, đảng viên phải có quyết tâm chính trị cao, thường xuyên tự phê bình và phê bình, rèn luyện phẩm chất đạo đức cách mạng, học tập và làm theo tấm gương đạo đức, tác phong, phong cách Hồ Chí Minh, quét sạch chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, thực dụng, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và các tệ tham nhũng, tiêu cực. Cùng với việc tiếp tục đẩy mạnh học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, cần thực hiện sinh hoạt chính trị sâu rộng trong toàn Ðảng về trách nhiệm của người đảng viên, để mọi đảng viên đều gương mẫu, tiên phong. Chỉ khi đó, Ðảng mới thật sự lãnh đạo hệ thống chính trị và xã hội thông qua đội ngũ đảng viên của mình, như vậy mới thực hiện được phương thức Ðảng lãnh đạo cách mạng thông qua tính tiền phong, gương mẫu của đảng viên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hai là, nêu cao vai trò, trách nhiệm của các cấp ủy đảng, nhất là người đứng đầu cấp ủy. Ðiều lệ Ðảng đã quy định rõ, cấp ủy là cơ quan lãnh đạo của Ðảng giữa hai kỳ đại hội. Như vậy, cấp ủy, nhất là người đứng đầu cấp ủy có vai trò, trách nhiệm quyết định đối với hoạt động và hiệu quả lãnh đạo của Ðảng và cũng là biểu hiện tập trung Ðảng lãnh đạo thông qua tổ chức đảng. Thực tế cho thấy vai trò của người đứng đầu cấp ủy, tổ chức đảng là cực kỳ quan trọng. Họ có quyền và trách nhiệm thay mặt cấp ủy, tổ chức đảng. Trình độ, năng lực, sự trong sạch, gương mẫu của các cấp ủy viên, nhất là người đứng đầu cấp ủy là nhân tố hàng đầu bảo đảm hiệu quả lãnh đạo của Ðảng. Sự gương mẫu, tiên phong của cấp ủy viên, nhất là người đứng đầu cấp ủy, ở cấp càng cao thì sự lan tỏa, sức thuyết phục đối với đội ngũ đảng viên, nhân dân càng rộng lớn và còn có giá trị thuyết phục cao hơn nhiều những bài thuyết giáo chung chung. Nhưng nếu người đứng đầu cấp ủy suy thoái đạo đức hoặc lợi dụng chức vụ, quyền hạn để làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của Ðảng nhất là ở cấp vĩ mô "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" thì điều đó là nguy hiểm khôn lường đối với Ðảng và chế độ mà sự tan rã của Ðảng Cộng sản Liên Xô và các nước XHCN ở Ðông Âu đã cho ta bài học đắt giá. Cần quy định rõ trách nhiệm&amp;nbsp; thông qua các tiêu chí cụ thể đánh giá người đứng đầu cấp ủy trong lãnh đạo thực hiện công tác xây dựng Ðảng và nhiệm vụ chính trị, chuyên môn của cơ quan, đơn vị mình, đặc biệt cần tập trung vào trách nhiệm trong công tác tổ chức cán bộ và phát triển đội ngũ kế cận. Ðảng ta thống nhất lãnh đạo công tác cán bộ và quản lý đội ngũ cán bộ, mà thực chất công tác cán bộ là của cấp ủy và trách nhiệm của người đứng đầu cấp ủy. Nếu coi việc đề bạt, bổ nhiệm cán bộ là một đặc ân, đặc quyền của Ðảng thì sẽ là nguy cơ lớn đối với Ðảng. Do đó, việc lựa chọn đúng người, xếp đúng việc là việc quan trọng hàng đầu trong tổ chức cán bộ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Thực tế vừa qua, công tác cán bộ còn nhiều tồn tại và hạn chế, tình trạng một số cấp ủy còn mất đoàn kết, một số đảng viên còn chạy chức, chạy quyền,... vẫn chưa được khắc phục; việc đánh giá đúng năng lực của cán bộ để sử dụng và bố trí đúng người, đúng việc vẫn còn bất cập. Cần nhận thức rằng yếu kém, khuyết điểm này, trước hết thuộc trách nhiệm của cấp ủy và người đứng đầu cấp ủy để từ đó có biện pháp đổi mới thật sự công tác cán bộ của Ðảng. Chỉ có như vậy chất lượng lãnh đạo, uy tín của Ðảng mới được nâng cao; niềm tin của dân với Ðảng mới thật sự được củng cố; Ðảng mới bảo đảm được vai trò lãnh đạo thông qua đội ngũ cán bộ của mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ba là, đổi mới phương thức lãnh đạo của Ðảng đối với Nhà nước và xã hội một cách toàn diện trên các mặt phong cách, nội dung, phương pháp. Về phong cách lãnh đạo phải gần dân, nghe dân, học dân và trọng dân theo đúng tư tưởng "lấy dân làm gốc" và "dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, giám sát"; học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh bằng các hành động thiết thực, cụ thể trong công việc, trong quan hệ với nhân dân, đồng chí, đồng nghiệp, gia đình... nhằm khắc phục triệt để tình trạng quan liêu, xa dân, ngại tiếp xúc với dân, không nghe ý kiến phê bình, phản biện của dân, thậm chí còn chèn ép dân của một bộ phận cán bộ, đảng viên. Ðiều đó làm mất lòng tin của nhân dân đối với Ðảng. Cần phân định rõ chủ thể lãnh đạo với chủ thể quản lý để không có sự "lấn sân", bao biện làm thay của chủ thể lãnh đạo, hoặc ngược lại, buông lỏng lãnh đạo và quản lý, xác định rõ nguyên tắc, nội dung, phương pháp, hình thức và thẩm quyền, trách nhiệm của chủ thể lãnh đạo và của đối tượng chịu sự lãnh đạo bằng các nguyên tắc, quy định,&amp;nbsp; quy chế, quy trình,... cụ thể. Về nội dung lãnh đạo phải đổi mới cách ra nghị quyết,... trước mắt cần rà soát lại, sơ kết, tổng kết các nghị quyết của Ðảng đã ban hành, xem những nghị quyết nào còn nguyên giá trị phải tiếp tục đẩy mạnh thực hiện, nhằm khắc phục hiện tượng nghị quyết này chồng lên nghị quyết kia hoặc nhắc lại nội dung của các nghị quyết đã có trước. Tập trung lãnh&amp;nbsp; đạo việc hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa; cải cách hành chính, tạo môi trường thông thoáng, bình đẳng cho các thành phần kinh tế hoạt động theo luật pháp, cùng cạnh tranh bình đẳng và phát triển lành mạnh; nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, đổi mới quan hệ phân phối, điều tiết kinh tế phù hợp để thực hiện công bằng trong từng chính sách và từng bước phát triển; bảo vệ vững chắc chủ quyền, lãnh thổ quốc gia... Ðồng thời với việc đổi mới cách ra nghị quyết, phải đổi mới việc quán triệt, học tập, tuyên truyền nghị quyết để mọi đảng viên và nhân dân nhận thức đúng, đầy đủ và thực hiện tốt các nghị quyết đã đề ra. Về phương pháp lãnh đạo phải tuân thủ triệt để nguyên tắc tập trung dân chủ và tự phê bình, phê bình trong Ðảng. Nhưng để thực hiện được các nguyên tắc này trong thực tiễn không phải dễ. Tình trạng khi kiểm điểm hằng năm, mọi cấp ủy viên, đảng viên đều viết rằng mình đã thực hiện đúng và tốt việc tập trung dân chủ, tự phê bình và phê bình, nhưng thực tế có nhiều nơi, nhiều đảng viên vẫn độc đoán, chuyên quyền, thậm chí có khi, có lúc người đứng đầu cấp ủy lấy ý kiến cá nhân mình áp đặt cho tập thể cấp ủy. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Bốn là, mở rộng dân chủ ngoài xã hội; thực hành dân chủ thật sự trong Ðảng. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, biết kế thừa những tinh hoa dân chủ của các Nhà nước pháp quyền trong lịch sử và&lt;b&gt; đã, đang phát triển lên tầm cao mới, khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản&lt;/b&gt;, nhưng chưa tuyên truyền, giáo dục cho người dân hiểu đúng về dân chủ đi liền với kỷ cương nên một số người đã cố tình lợi dụng dân chủ để gây rối, chia rẽ làm tác động xấu đến trật tự, an toàn xã hội.&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Việc thực hành dân chủ trong nội bộ Ðảng rất quan trọng. Trong Ðảng có thật sự dân chủ thì mới có điều kiện mở rộng và phát huy dân chủ của nhân dân. Ðiều 3, Ðiều lệ Ðảng đã quy định rõ quyền của đảng viên, trong đó thể hiện cụ thể quyền dân chủ của đảng viên. Do vậy, cần phải xây dựng và ban hành Quy chế dân chủ trong Ðảng để có cơ sở thực hiện dân chủ trong thực tiễn. Quy chế chất vấn trong Ðảng hiện nay mới quy định chất vấn trong sinh hoạt cấp ủy, như vậy chủ thể, đối tượng và phạm vi chất vấn rất hẹp, cần sửa đổi bổ sung Quy chế chất vấn trong Ðảng theo hướng mở rộng chủ thể, đối tượng, phạm vi và hình thức chất vấn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Năm là, tăng cường giữ gìn kỷ luật, tạo sự đoàn kết nhất trí của Ðảng là sức mạnh vô địch của Ðảng. Ðảng điều chỉnh hành vi của các tổ chức đảng, đảng viên bằng kỷ luật của mình. Buông lỏng kỷ luật, sớm hay muộn Ðảng sẽ bị suy yếu, tan rã. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khẳng định: kỷ luật của Ðảng là "kỷ luật sắt, nghĩa là nghiêm túc và tự giác", ai ai cũng phải phục tùng kỷ luật và chịu các hình thức kỷ luật (nếu có khuyết điểm, sai lầm). Về vấn đề thi hành kỷ luật, tư tưởng Hồ Chí Minh thể hiện rõ tính dân chủ, lòng bao dung, độ lượng sâu sắc: Người đời ai cũng có khuyết điểm (chỉ có trẻ em mới sinh ra và người chết mới không có khuyết điểm), nhưng chúng ta không sợ sai lầm, khuyết điểm, chỉ sợ không chịu khó cố gắng sửa chữa và cũng chỉ sợ người lãnh đạo không biết tìm cách đúng để giúp cán bộ sửa chữa những khuyết điểm, sai lầm. Mọi vi phạm kỷ luật đảng đều phải được xem xét, nếu đến mức phải thi hành kỷ luật thì xử lý thích đáng, không có "vùng cấm", không được che đậy, thiên lệch, nể nang. Thực tế vừa qua, việc chấp hành kỷ luật của một số tổ chức đảng và đảng viên chưa nghiêm túc; việc xử lý kỷ luật (khi có vi phạm) còn nể nang, nhẹ trên, nặng dưới, thiếu tác dụng giáo dục, ngăn ngừa và răn đe, chưa tạo được sự đồng thuận cao của xã hội,... Có trường hợp làm cán bộ, đảng viên phân tâm. Do vậy cần tăng cường giữ gìn kỷ luật sắt, tạo sự đoàn kết nhất trí của Ðảng và sự đồng thuận của xã hội. Ðây chính là sức mạnh vô địch của Ðảng, "cần phải giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Ðảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình".&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-1388963885207236687?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/1388963885207236687'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/1388963885207236687'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/con-hat-me-khen-hay-van-e-dan-chu-va.html' title='CON HÁT MẸ KHEN HAY VÀ THÔNG ĐIỆP CẦN VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-0KJ1h-u1ePI/Tz1rPyKU26I/AAAAAAAABNc/vbvJGN1RvS8/s72-c/417568_354307581266232_116002965096696_1146445_317358564_n.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-2495000765397763078</id><published>2012-02-16T11:27:00.002+07:00</published><updated>2012-02-16T11:31:05.483+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><title type='text'>NHIỀU BẤT CẬP TRONG CÁC QUY ĐỊNH CƠ BẢN VỀ SỞ HỮU ĐẤT ĐAI</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="pHead" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="ImgBoxEmbeddedLeft" id="tblImageBox" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; width: 300px;"&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td&gt;&lt;div id="divImageBoxImage"&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=166980" rel="lyteshow[vacation]" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img alt="" class="imgImageBox" height="225" id="imgArticleEmbedded" src="http://sgtt.vn/ImageHandler.ashx?ImageID=166980" style="border: 0px solid; float: left;" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="pCaption" id="spanImageBoxCaption" style="font-size: small;"&gt;Nhà nước có quyền thu hồi đất do người này sử dụng để giao cho người kia sử dụng vì mục đích lợi nhuận. Quyền thu hồi như vậy cần phải loại bỏ, đó là nguồn gốc của tham nhũng. Ảnh mang tính minh họa. &lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="divImageBoxInfo" style="color: black; text-align: justify; width: 100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;div class="pHead" style="text-align: right;"&gt;GS.TS Đặng Hùng Võ&lt;/div&gt;&lt;div class="pHead" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Nguồn: Báo Sài gòn Tiếp thị,&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pHead" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;đăng ngày 16/2/2012,&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pHead" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://sgtt.vn/Goc-nhin/158824/Nhieu-bat-cap-trong-cac-quy-dinh-co-ban-ve-so-huu-dat-dai.html"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;SGTT.VN - Vấn đề sửa luật Đất đai phải đặt trong bối cảnh sửa Hiến pháp, để hợp lý hơn, gần hơn với thực tế đời sống và thống nhất với nhau.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;So với Hiến pháp năm 1992, quy định đất đai “thuộc sở hữu toàn dân” (điều 17) và “Nhà nước thống nhất quản lý toàn bộ đất đai” (điều 18) thì luật Đất đai 2003, bộ luật Dân sự 2005 đã tỏ ra những thể hiện không thống nhất.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Theo luật Đất đai 2003, khoản 1 điều 5 quy định “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu” như nội dung của nghị quyết số 26-NQ/TƯ của Ban chấp hành Trung ương Đảng thông qua kỳ họp thứ bảy, khoá IX. Theo bộ luật Dân sự, khoản 1 điều 200 quy định “Tài sản thuộc hình thức sở hữu nhà nước bao gồm đất đai...”.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Điều quan trọng hơn là Hiến pháp hiện hành không quy định về cơ chế “Nhà nước thu hồi đất”. Điều 23 của Hiến pháp 1992 chỉ có quy định “Trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia, Nhà nước trưng mua hoặc trưng dụng có bồi thường tài sản của cá nhân hoặc tổ chức theo thời giá thị trường”. Bộ luật Dân sự lại quy định quyền sử dụng đất là tài sản của dân, ví dụ như điều 108 quy định “Tài sản chung của hộ gia đình gồm quyền sử dụng đất...” Quyền thu hồi đất của Nhà nước là quy định riêng của hệ thống pháp luật về đất đai, căn cứ vào sở hữu toàn dân về đất đai mà chưa được thể hiện trong “luật mẹ” là Hiến pháp. Như vậy, cần thay cơ chế “Nhà nước thu hồi đất” của luật Đất đai bằng cơ chế “Nhà nước trưng mua hoặc trưng dụng quyền sử dụng đất” và chỉ áp dụng “trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia” để luật Đất đai được thống nhất với Hiến pháp.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Trong khung cảnh như trên, có thể thấy hệ thống pháp luật của ta đang có những bất cập ngay trong các quy định rất cơ bản có liên quan tới sở hữu toàn dân về đất đai. Hiến pháp hiện nay cũng đang trong quá trình tổng kết thực hiện, thảo luận để sửa đổi. Vì vậy, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;vấn đề sửa luật Đất đai phải đặt trong bối cảnh sửa Hiến pháp, để hợp lý hơn, gần hơn với thực tế đời sống và thống nhất với nhau.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="right" border="0" cellpadding="7" cellspacing="7" height="31" id="table1" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="pSubTitle" style="background-color: #e3edf7; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Chúng ta chưa là nước XHCN thì chúng ta đừng nên đặt ra các yêu cầu của một nước XHCN phải được áp dụng ngay trong điều kiện của thời kỳ quá độ.&lt;/b&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Vấn đề sửa Hiến pháp, hiện nay có hai luồng ý kiến: một luồng cho rằng nên thay chế độ sở hữu toàn dân về đất đai bằng chế độ đa sở hữu về đất đai, trong đó có sở hữu tư nhân về đất đai; luồng thứ hai cho rằng nên giữ nguyên sở hữu toàn dân về đất đai, được giải thích bằng nhiều lý do khác nhau.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Về chuyện này, thứ nhất, cần khẳng định giai đoạn hiện nay là giai đoạn đất nước ta đang đi lên xã hội chủ nghĩa (XHCN), trước đây thường gọi là giai đoạn quá độ lên XHCN. Hiện nay chúng ta chưa có XHCN và chúng ta đang định hướng XHCN. Đại hội Đảng XI vừa qua cũng đã có biểu quyết để đưa ra kết luận về việc lựa chọn hình thức sở hữu đối với các tư liệu sản xuất chủ yếu sao cho phù hợp đối với từng giai đoạn. Về tư liệu sản xuất chủ yếu, trong đó có đất đai, điều 11 của Hiến pháp năm 1959 quy định: “Ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà trong thời kỳ quá độ, các hình thức sở hữu chủ yếu về tư liệu sản xuất hiện nay là: hình thức sở hữu của Nhà nước tức là của toàn dân, hình thức sở hữu của hợp tác xã tức là hình thức sở hữu tập thể của nhân dân lao động, hình thức sở hữu của người lao động riêng lẻ, và hình thức sở hữu của nhà tư sản dân tộc”. Đây là một giải pháp phù hợp mà chúng ta đã đúc rút ra từ lý luận và thực tiễn. Tôi cho rằng, đó là một điểm quan trọng trong tư tưởng Hồ Chí Minh. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Việc công nhận hình thức đa sở hữu đất đai, trong đó có sở hữu tư nhân là phù hợp với cơ chế thị trường định hướng XHCN với nhiều thành phần kinh tế, trong đó có cả thành phần kinh tế tư bản tư nhân. Chúng ta chưa là nước XHCN thì chúng ta đừng nên đặt ra các yêu cầu của một nước XHCN phải được áp dụng ngay trong điều kiện của thời kỳ quá độ&lt;/span&gt;. Hiện nay, tính tư hữu vẫn đang còn rất nhiều trong đầu mọi người, một sở hữu cộng đồng chưa thể phù hợp. Chế độ công hữu có được đặt ra cũng chỉ là lý thuyết, cuộc sống thực tế sẽ dẫn dắt con người đi theo quy luật.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Thứ hai, với những người đang bảo vệ quyền sở hữu đất đai toàn dân, họ cho rằng nếu bây giờ chuyển đa sở hữu thì quá phức tạp, gây lộn xộn, thậm chí có thể gây thất thoát về đất đai của chung, thậm chí còn sợ rằng người Việt Nam ở nước ngoài sẽ nhao về để đòi lại đất cũ, sợ rằng sẽ thuận lợi cho đầu cơ đất đai. Những lo toan ấy cũng đúng nhưng là lo quá xa, bởi vì khi chuyển chế độ sở hữu thì chắc chắn sẽ phải có một khung pháp luật đầy đủ. Không ai lại xoá đi những thành quả cách mạng đã đạt được mà thừa nhận đòi lại đất cũ trái pháp luật. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Câu chuyện thực sự giản dị, ai có quyền sử dụng lâu dài hiện tại thì công nhận đó là quyền sở hữu; ai có quyền sử dụng có thời hạn thì chuyển sang quyền thuê đất của Nhà nước. Như vậy sẽ rất rành mạch, thống nhất giữa hình thức và nội dung. Nếu thận trọng hơn thì chúng ta làm một điều tra cụ thể về hiện trạng sử dụng đất để đưa ra một chương trình về chuyển đổi chế độ sở hữu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Ngay như ở các nước tư bản, người ta cũng coi sở hữu tư nhân về đất đai là sở hữu hạn chế. Không có sở hữu tư nhân về đất đai giống như sở hữu các tài sản khác. Ở các nước đó, Nhà nước cũng có quyền phê duyệt quy hoạch, quy định mục đích sử dụng đất và quyền chiếm giữ đất để sử dụng cho mục đích lợi ích công cộng. Ở ta chỉ khác có một điểm thôi, Nhà nước có quyền thu hồi đất do người này sử dụng để giao cho người kia sử dụng vì mục đích lợi nhuận. Như trên đã nói, để phù hợp với Hiến pháp thì quyền thu hồi như vậy cần phải loại bỏ, đó là nguồn gốc của tham nhũng.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-2495000765397763078?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/2495000765397763078'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/2495000765397763078'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/nhieu-bat-cap-trong-cac-quy-inh-co-ban.html' title='NHIỀU BẤT CẬP TRONG CÁC QUY ĐỊNH CƠ BẢN VỀ SỞ HỮU ĐẤT ĐAI'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-2035578480299137723</id><published>2012-02-13T22:18:00.001+07:00</published><updated>2012-02-13T22:18:34.176+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Công trình của đồng nghiệp'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><title type='text'>LỰA CHỌN MÔ HÌNH TÀI PHÁN HIẾN PHÁP - NHỮNG VẤN ĐỀ PHỔ BIẾN VÀ ĐẶC THÙ QUỐC GIA</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tác giả: TS. Võ Trí Hảo,&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Khoa Luật kinh tế, Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh, &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nguồn: Tạp chí Nghiên cứu lập pháp,&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt; truy cập đường link gốc &lt;a href="http://www.nclp.org.vn/nha_nuoc_va_phap_luat/ly-luan-ve-nha-nuoc/lua-chon-mo-hinh-tai-phan-hien-phap-2013-nhung-van-111e-pho-bien-va-111ac-thu-quoc-gia"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hiện nay, khi vấn đề sửa đổi Hiến pháp 1992 được đặt ra, thì việc nghiên cứu để “xây dựng cơ chế phán quyết về những vi phạm Hiến pháp trong hoạt động lập pháp, hành pháp và tư pháp”&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;1&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; là cần thiết. Việc xây dựng cơ chế phán quyết về những vi phạm Hiến pháp theo hướng nào đang là vấn đề có nhiều quan điểm khác nhau. Trên cơ sở phân tích những yếu tố lịch sử, văn hóa và bối cảnh chính trị nước ta, bài viết kiến nghị một mô hình tài phán hiến pháp. Mô hình này phản ánh, bám sát hoàn cảnh chính trị hiện tại của Việt Nam và cũng tham chiếu thông lệ quốc tế, những chuẩn mực được xem là phổ biến, văn minh, tiến bộ.&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="T1" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;b&gt;1. Mô hình tài phán hiến pháp tập trung hay phi tập trung&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Khi một quốc gia có ý định xây dựng nền tài phán hiến pháp, họ thường tham khảo mô hình của các quốc gia láng giềng. Điều này giống việc chúng ta quyết định xây một ngôi nhà mới thì cần khảo sát địa chất của mảnh đất nhà mình và tham khảo mẫu thiết kế của những ngôi nhà đẹp trong làng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Tài phán hiến pháp của các quốc gia trên thế giới có thể được chia làm hai mô hình chính: mô hình tài phán hiến pháp phi tập trung, có khởi nguồn từ Hoa Kỳ và mô hình tài phán hiến pháp tập trung có khởi nguồn từ nước Áo và sau đó được hiện đại hóa ở nước Đức. Vì vậy, việc cân nhắc mô hình tài phán hiến pháp cho Việt Nam ngày nay cũng xuất phát từ việc phân tích ưu, nhược điểm của hai mô hình trên điều kiện “thổ nhưỡng” Việt Nam.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Đứng trước lựa chọn mô hình tài phán hiến pháp tập trung hay phi tập trung, thì những băn khoăn, lập luận của Hans Kelsen người Đức gần một trăm năm trước vẫn có giá trị tham khảo rất lớn cho Việt Nam hôm nay.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Vào năm 1920, khi tài phán hiến pháp được thiết lập tại nước Áo, mô hình phi tập trung của Hoa Kỳ được cân nhắc, nhưng mô hình này không được tiếp nhận tại nước Áo, cũng như toàn&amp;nbsp; châu Âu sau này. Ở châu Âu lục địa thế kỷ 19, ảnh hưởng của nguyên tắc “nghị viện là tối cao”&amp;nbsp; (nghị viện là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất) còn rất mạnh, vì vậy rất khó thuyết phục các chính trị gia đương thời chấp nhận việc tòa án hiến pháp có thể xem xét lại và tuyên bố một đạo luật là vi hiến. Để tránh xung đột với nguyên tắc “nghị viện là tối cao”, Hans Kelsen đã tìm ra cách giải thích mới về tài phán hiến pháp. Kelsen cho rằng, tài phán hiến pháp không phải là tư pháp mà là lập pháp phủ định (một phần của lập pháp): “việc hủy bỏ một đạo luật có đặc điểm quy phạm như việc ban hành một đạo luật. Việc hủy bỏ một đạo luật tương đương với việc ban hành một đạo luật nhưng chỉ thêm dấu trừ (dấu phủ định) ở đằng trước. Bởi vậy, việc hủy một đạo luật cũng là thực hiện chức năng lập pháp và một tòa án hủy một đạo luật cũng là một cơ quan thuộc quyền lực lập pháp. Do đó, chúng ta có thể tưởng tượng việc hủy bỏ một đạo luật thông qua tòa án tương đương một cuộc “giải phẫu” quyền lực lập pháp và trao quyền lực lập pháp cho hai cơ quan”&lt;sup&gt;2&lt;/sup&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Việc trong mô hình phi tập trung của Hoa Kỳ cho phép bất kỳ tòa án nào cũng có thể từ chối áp dụng một đạo luật của Quốc hội với lý do vi hiến là điều không thể chấp nhận được theo suy nghĩ của người châu Âu lúc bấy giờ. Cho đến tận ngày nay, mô hình tài phán hiến pháp phi tập trung vẫn không thể áp dụng ở châu Âu còn bởi ở châu Âu lục địa không có truyền thống án lệ mạnh như Hoa Kỳ. “Nguyên tắc stare decisis còn xa lạ với các thẩm phán thuộc hệ thống luật châu Âu lục địa, và nếu trong bối cảnh như vậy, chúng ta cho phép mỗi thẩm phán tự mình quyết định về tính hợp hiến của một đạo luật thì có thể dẫn đến hiện tượng một đạo luật có thể bị thẩm phán thứ nhất từ chối áp dụng với lý do bất hợp pháp, nhưng lại được các thẩm phán ở một tòa án khác coi là hợp hiến và áp dụng nó. Thêm vào đó, việc thiếu nguyên tắc stare decisis có thể dẫn đến hiện tượng, cùng một tòa án, nhưng hôm nay tòa án cho rằng một đạo luật nào đó là bất hợp hiến, từ chối áp dụng nó; nhưng ngày kia, trong một vụ án khác, các thẩm phán lại thay đổi ý kiến ”.&lt;sup&gt;3&lt;/sup&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Thêm nữa, kinh nghiệm và kỹ năng của các thẩm phán châu Âu (cho đến tận ngày nay) vẫn có cái gì đó khác biệt với các đồng nghiệp Hoa Kỳ. Ở châu Âu, các thẩm phán tương lai thông thường đi theo lộ trình: học đại học, sau đó làm thư ký tòa án trước khi được bổ nhiệm làm thẩm phán. Bởi vậy, Hans Kelsen cho rằng các thẩm phán thông thường ở châu Âu không có đủ kinh nghiệm, kỹ năng cần thiết để có thể trở thành “thẩm phán hiến pháp” (thẩm phán làm việc tại một tòa án có quyền tài phán hiến pháp).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Trong khi đó, ở Hoa Kỳ, tất cả các thẩm phán, không phân biệt cấp nào, tòa nào đều có kinh nghiệm khá dày dặn bởi hai lý do mà thẩm phán châu Âu lục địa không có được.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Thứ nhất, để trở thành sinh viên luật học ở châu Âu, ứng viên chỉ cần tốt nghiệp phổ thông; trong khi đó, để trở thành sinh viên luật học ở Hoa Kỳ bắt buộc ứng viên phải có bằng cử nhân hoặc kỹ sư của một lĩnh vực khác. Điều này có nghĩa sinh viên luật học ở Hoa Kỳ đã am hiểu sâu một ngành lĩnh vực cụ thể của cuộc sống ngay từ lúc bước vào giảng đường luật học.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Thứ hai, các thẩm phán ở châu Âu lục địa thường được lựa chọn trong số các thư ký tòa án. Ngược lại, các thẩm phán ở Hoa Kỳ chủ yếu được lựa chọn từ các luật sư danh tiếng và có đạo đức tốt. So với các thư ký tòa án thì kinh nghiệm và kỹ năng của các luật sư này có thể sánh như bậc thầy&lt;sup&gt;4&lt;/sup&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Liệu bối cảnh, đặc thù của châu Âu lục địa có nét tương đồng nào với Việt Nam ngày nay? Liệu những những quan ngại của GS Hans Kelsen và GS Cappellti về việc áp dụng mô hình tài phán Hoa Kỳ có giống những quan ngại mà chúng ta cần xem xét ở Việt Nam?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Chúng tôi cho rằng, sẽ có nhiều nét tương đồng, vì hệ thống pháp luật Việt Nam thuộc họ pháp luật châu Âu lục địa. Chế độ thuộc địa của người Pháp trong tám mươi năm đã để lại dấu ấn sâu đậm trong hệ thống pháp luật của Việt Nam, đặc biệt là dân luật và hệ thống tòa án. Những đặc điểm pháp luật châu Âu lục địa lại được củng cố, gia tăng thêm lần nữa trong hai mươi năm “tình hữu nghị Việt - Xô”. Những tư tưởng, học thuyết pháp luật châu Âu lục địa lần này đến với luật gia, chính trị gia Việt Nam bằng những phiên bản tiếng Nga.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Khác với thời kỳ Pháp thuộc, ba mươi năm chiến tranh của Hoa Kỳ (chủ nghĩa đế quốc) để lại rất ít dấu vết của hệ thống Common Law. Và các dấu vết ít ỏi này cũng bị tẩy rửa sau năm 1975.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="letter-spacing: 0.1pt; line-height: 120%;"&gt;Dấu vết rõ ràng nhất của hệ thống pháp luật châu Âu lục địa có thể tìm thấy tại Điều 83 Hiến pháp năm 1992 của Việt Nam. Quan điểm Quốc hội là “cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất” rất gần với quan điểm “volonté générale” của người Pháp ở thế kỷ 20 và đặc biệt gần gũi với quan niệm về Soviet của người Nga.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Lý do thứ hai liên quan tới quan ngại của Capellti về thiếu hệ thống án lệ thì những quan ngại đó còn nguyên giá trị. Vì nếu như ở châu Âu lục địa lúc bấy giờ thiếu truyền thống án lệ mạnh, hiện nay ở Việt Nam án lệ còn chưa được công nhận chính thức, mà chỉ tồn tại rải rác, “ẩn” trong các Nghị quyết tổng kết công tác xét xử của Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao. Thời gian gần đây, án lệ mới bắt đầu được đề cập đến trong Nghị quyết số 49-NQ/TW ngày 2/6/2005 của Bộ Chính trị về chiến lược cải cách tư pháp đến năm 2020.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Ngoài ra, kinh nghiệm, kỹ năng của thẩm phán Việt Nam hiện nay cũng còn yếu. Con đường trở thành thẩm phán ở Việt Nam rất giống ở châu Âu lục địa. Bởi nguyên tắc Quốc hội là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất cũng như thực trạng chất lượng thẩm phán chưa cao nên việc áp dụng mô hình tài phán hiến pháp phi tập trung ở Việt Nam là điều không tưởng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Việc từ chối áp dụng mô hình tài phán hiến pháp phi tập trung không có nghĩa rằng tất cả các luật gia Việt Nam sẽ nhất trí lựa chọn mô hình Áo - Đức, mà vẫn có ý kiến gợi ý mô hình Hội đồng Hiến pháp của người Pháp (Conseil constitutionnel)&lt;sup&gt;5&lt;/sup&gt; vì mô hình Hội đồng Hiến pháp đưa ra chỗ về hưu danh giá cho các chính trị gia hàng đầu, nên sẽ dễ bề nhận được sự ủng hộ của các chính trị gia này. Hơn nữa, mô hình Hội đồng Hiến pháp đã được một quốc gia cận kề là Căm-pu-chia áp dụng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Tuy nhiên, chúng tôi cho rằng, mô hình này là không hợp lý, bởi lẽ trước hết, mô hình Hội đồng Hiến pháp không thể hoàn toàn phán quyết về tất cả những vi phạm Hiến pháp trong hoạt động lập pháp, hành pháp và tư pháp, cái mà đường lối của Đảng yêu cầu cũng như rất nhiều luật gia Việt Nam mong mỏi. Điều đó là dễ hiểu bởi Hội đồng Hiến pháp chỉ có chức năng phòng hiến (phòng ngừa vi phạm hiến pháp), còn đối với các vi phạm hiến pháp đã xảy ra, Hội đồng Hiến pháp đành bất lực quay mặt đi&lt;sup&gt;6&lt;/sup&gt;. Đối với công dân Pháp, sau năm 1992 họ có thể mang vụ việc, trong đó quyền lợi của họ bị xâm hại bởi các hành vi vi hiến lên Tòa án Cộng đồng châu Âu. Dĩ nhiên, khi Hội đồng Hiến pháp Việt Nam (nếu được thành lập theo kiến nghị nói trên) thúc thủ trước hành vi vi hiến, thì công dân Việt Nam không thể kêu cứu lên Tòa án Cộng đồng châu Âu, và càng không thể kêu cứu lên Tòa án ASEAN, vì một thiết chế tương tự như Tòa án Cộng đồng châu Âu chưa được thiết lập cho công dân Việt Nam. Thứ hai, Hội đồng Hiến pháp mang nhiều đặc điểm là một cơ quan chính trị, chứ không phải là một cơ quan tài phán bởi theo mô hình này, một số thành viên của Hội đồng Hiến pháp không cần có trình độ cử nhân luật học, không cần trình độ chuyên môn&lt;sup&gt;7&lt;/sup&gt;. Thứ ba, thủ tục tại Hội đồng Hiến pháp không công khai và thiếu đặc trưng của thủ tục tố tụng. Cuối cùng, mặc dầu đã có thêm một lớp lưới an toàn là Tòa án Cộng đồng châu Âu, nhưng người Pháp hiện nay cũng không hài lòng với Hội đồng Hiến pháp, nên đang thảo luận việc sửa đổi, hủy bỏ nó&lt;sup&gt;8&lt;/sup&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Ngoài mô hình Hội đồng Hiến pháp, một vài chính trị gia còn đề xuất mô hình mà chức năng tài phán hiến pháp sẽ được thực hiện bởi Ủy ban của Quốc hội, tương tự như chức năng giải thích hiến pháp hiện nay được thực hiện bởi Ủy ban thường vụ Quốc hội. Mô hình này cũng từng được thảo luận vào thời điểm nước Áo lựa chọn mô hình tài phán hiến pháp cho mình. Hans Kelsen lúc đó cho rằng, mô hình này là một ý tưởng ngây thơ về mặt chính trị. Ông viết: “trong bất kỳ trường hợp nào, dù là nhằm bảo đảm tính hợp pháp cũng như bảo đảm tính hợp hiến thì không nên trao quyền xem xét và hủy bỏ hành vi bất hợp pháp, bất hợp hiến cho chính cơ quan đã có hành vi (ban hành ra) hành vi bất hợp pháp, bất hợp hiến&lt;sup&gt;9&lt;/sup&gt;”. Và “Chỉ có thể cầu đến một cơ quan độc lập với cơ quan lập pháp, cũng như độc lập với bất kỳ cơ quan nhà nước khác thì mới có thể hủy các hành vi vi hiến của các nhà lập pháp. Đó chính là định chế của một tòa án hiến pháp&lt;sup&gt;10&lt;/sup&gt;”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Việc phân tích hai mô hình tài phán hiến pháp chính trên thế giới và hai luồng ý kiến khác nhau cho chúng ta kết quả rằng: mô hình tài phán hiến pháp tập trung theo kiểu Áo - Đức, với một số điểm cải biên, là phù hợp nhất với bối cảnh lịch sử, văn hóa, chính trị của Việt Nam hiện nay. Kinh nghiệm về tài phán hiến pháp của hai quốc gia láng giềng Hàn Quốc, Thái Lan cũng cho thấy mô hình phi tập trung kiểu Áo - Đức là phù hợp nhất với bối cảnh văn hóa châu Á. Thật thú vị là mô hình tài phán hiến pháp tập trung đã tồn tại và thu được nhiều thành công trên chính mảnh đất Việt Nam trước những năm 1975.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="T1" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;b&gt;2. Xây dựng một tòa án hiến pháp độc lập&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Các luật gia Việt Nam có thể dễ dàng thống nhất về mô hình tài phán hiến pháp tập trung vì những lý do nêu trên, nhưng việc tổ chức cơ quan tài phán hiến pháp tập trung như thế nào thì thường có hai phiên bản. Ở phiên bản thứ nhất, chức năng tài phán hiến pháp sẽ được thực hiện bởi một tòa án riêng độc lập với tòa án tối cao. Ví dụ như ở Đức, Hàn Quốc, Thái Lan, Nga. Ở phiên bản thứ hai, chức năng tài phán hiến pháp sẽ được thực hiện bởi chính tòa án tối cao. Tòa án tối cao trong mô hình này sẽ thực hiện các chức năng giám đốc thẩm, tái thẩm đối với các loại tài phán hình sự, dân sự, hành chính... đồng thời thực hiện tài phán hiến pháp. Trong tòa án tối cao có thể thành lập ra Ban tài phán hiến pháp nhưng ban này chỉ có chức năng nghiên cứu, chuẩn bị hồ sơ, đưa ra ý kiến t&lt;span style="background-color: white;"&gt;ư vấn cho Hội đồng thẩm phán Tòa án tối cao, ví dụ như Tối cao pháp viện theo Hiến pháp Việt Nam Cộng hòa 1967.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="background-color: white; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="letter-spacing: 0.1pt; line-height: 120%;"&gt;Về chiến lược dài hạn cho Việt Nam, chúng tôi cho rằng, chúng ta nên theo phiên bản thứ nhất: Thành lập một Tòa án hiến pháp độc lập, bởi:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap" style="background-color: white;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Thứ nhất&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; , sợi dây giữa tài phán hiến pháp và chính trị phức tạp hơn, gần hơn so với các loại tài phán khác như tài phán hình sự, dân sự. Vì vậy&lt;/span&gt;, nhằm bảo đảm sự vô tư cho tài phán hiến pháp cần áp dụng các biện pháp bổ sung so với các loại hình tài phán khác. Việc tách biệt tòa án hiến pháp ra khỏi tòa án tối cao sẽ tạo điều kiện dễ dàng và hiệu quả hơn cho việc áp dụng các biện pháp này, qua đó tạo ra sự độc lập cao cho tòa án hiến pháp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Thứ hai,&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt; điều này nằm ở khả năng lựa chọn nơi đặt trụ sở của tòa án hiến pháp. Kinh nghiệm từ việc Tòa án hiến pháp Liên bang Đức không đặt tại trung tâm chính trị Berlin hay Bonn mà đặt ở Karlsruhe có thể xem là một bài học quý trong vấn đề bảo đảm sự độc lập cho tài phán hiến pháp ở Việt Nam. Về điểm này, Otto Depenheuer, trong cuốn sách “Tài phán hiến pháp và vấn đề xây dựng mô hình tài phán hiến pháp ở Việt Nam”&lt;sup&gt;11&lt;/sup&gt; đã viết như sau: Nhằm tăng cường niềm tin vào thẩm phán thì các thẩm phán cần tự mình giữ khoảng cách với các quyền lực chính trị. Sự xa cách về mặt địa lý giữa tòa án và trung tâm chính trị (tác giả ám chỉ Berlin) sẽ làm cho việc giữ gìn kỷ luật và trách nhiệm vô tư của thẩm phán sẽ được nhẹ nhàng hơn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Nếu muốn giữ khoảng cách về mặt địa lý giữa trụ sở của tài phán hiến pháp với trung tâm chính trị thì phiên bản thứ hai (tài phán hiến pháp là một chức năng của tòa án tối cao) sẽ không thể đáp ứng được vì Tòa án nhân dân tối cao đã đặt trụ sở tại Hà Nội. Theo ý kiến cá nhân, sẽ rất có ý nghĩa nếu Tòa án hiến pháp tương lai của Việt Nam đặt trụ sở tại thành phố trung tâm khác Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Ngoài việc giảm thiểu sự can thiệp chính trị, tăng tính độc lập của tòa án, thì việc đặt trụ sở tòa hiến pháp ngoài hai thành phố này còn có ý nghĩa giảm áp lực đô thị hóa cho Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;Thứ ba&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt; , lương bổng của thẩm phán, cũng như công chức hiện nay là khá thấp, nói chung chủ yếu dựa vào thâm niên mà ít căn cứ vào tài năng hay vị trí công việc đảm nhận. Bất cập này chưa thể một sớm một chiều khắc phục được trên diện rộng thì cũng cần phải được khắc phục trong phạm vi các thẩm phán hiến pháp. Ngoài ra, chu trình bổ nhiệm, nhiệm kỳ, trách nhiệm của thẩm phán hiến pháp - những người được xem là tinh túy của nền luật học Việt Nam - cũng cần phải khác biệt với các thẩm phán của Tòa án nhân dân hiện nay. Những biện pháp đãi ngộ riêng nói trên nhằm nâng cao tính độc lập, đạo đức, chuyên môn của thẩm phán hiến pháp chỉ có thể phát huy dễ dàng trong mô hình thiết lập một Tòa án hiến pháp độc lập với Tòa án nhân dân hiện nay.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="letter-spacing: 0.1pt; line-height: 120%;"&gt;Thứ tư&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="letter-spacing: 0.1pt; line-height: 120%;"&gt; , Tòa án hiến pháp độc lập sẽ tạo ra một diện mạo hoàn toàn mới cho tài phán hiến pháp, tách biệt so với diện mạo của hệ thống tòa án hiện nay. Chúng ta không nên xem nhẹ ý nghĩa của điều này, vì tài phán hiến pháp hầu như không có cơ quan cưỡng chế riêng biệt. Việc tuân thủ phán quyết của Tòa án hiến pháp phụ thuộc vào tập quán chính trị, bối cảnh chính trị và sự tôn trọng của công chúng cũng như của các chính trị gia dành cho Tòa án hiến pháp. Nói cách khác, danh tiếng của Tòa án hiến pháp càng cao thì khả năng công luận đòi hỏi sự tuân thủ phán quyết của Tòa án hiến pháp càng lớn. Trong khi đó, danh tiếng của Tòa án nhân dân tối cao qua những vụ án rắc rối tương tự như vụ án Huỳnh Văn Nam&lt;sup&gt;12&lt;/sup&gt; hay vụ án Vườn Điều chưa thể một sớm một chiều nhận được sự ủng hộ cần thiết&lt;sup&gt;13&lt;/sup&gt; của công luận đủ để tạo nên áp lực chính trị buộc các cơ quan chính trị hàng đầu của Việt Nam với tư cách là bị đơn tuân thủ phán quyết của Tòa án. Việc thành lập Tòa án hiến pháp mới sẽ cho phép danh tiếng của tổ chức này thoát ly những vụ án bị chỉ trích nhiều của Tòa án nhân dân tối cao&lt;sup&gt;14&lt;/sup&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="letter-spacing: 0.25pt; line-height: 120%;"&gt;Thứ năm, vấn đề liên quan đến tính mở trong nguồn bổ nhiệm thẩm phán hiến pháp. Nếu phiên bản thứ hai được lựa chọn, thì khả năng lớn là chức năng tài phán hiến pháp sẽ được thực hiện bởi một bộ phận của Tòa án nhân dân tối cao, giống như việc thiết lập tài phán hành chính ở Việt Nam năm 1996. Khi đó, một hiện tượng tương tự sẽ xảy ra: các thẩm phán tài phán hiến pháp (năm 1996 là thẩm phán hành chính) sẽ được lựa chọn không phải từ bên ngoài, mà chủ yếu thuyên chuyển các thẩm phán đương nhiệm ở tòa hình sự, dân sự, kinh tế của Tòa án nhân dân tối cao sang làm thẩm phán hiến pháp (năm 1996 là thẩm phán hành chính). Nếu điều này xảy ra sẽ khó lòng bảo đảm tính chuyên môn, vì hầu hết các thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao chỉ thạo về luật hình sự, dân sự, kinh doanh, hành chính... chứ không phải là luật hiến pháp.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="letter-spacing: 0.45pt; line-height: 120%;"&gt;Nếu phiên bản thứ nhất được chấp nhận (thiết lập Tòa án hiến pháp độc lập) thì tính mở của việc bổ nhiệm thẩm phán sẽ được cải thiện hơn nhiều; đặc biệt là các giáo sư luật học, chính trị học, các luật gia nổi tiếng sẽ có nhiều cơ hội làm việc tại Tòa án hiến pháp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="letter-spacing: 0.25pt; line-height: 120%;"&gt;Thứ sáu, điều này liên quan đến kinh nghiệm đã từng xảy ra với tài phán hành chính. Năm 1996, tài phán hành chính được thiết lập ở Việt Nam như là một bộ phận của Tòa án nhân dân tối cao. Các thẩm phán hình sự, dân sự đương nhiệm sau một đêm “được” trở thành - hay “bị” trở thành - thẩm phán hành chính. Họ đều có chung dự đoán là trong năm năm đầu thì tài phán hành chính sẽ trong tình trạng “vườn hồng có lối nhưng không ai vào”, nên các thẩm phán hình sự, dân sự giỏi không muốn trở thành thẩm phán hành chính. Và sự tiên tri này dường như đã ứng vận trong năm năm đầu tiên của tài phán hành chính: Các thẩm phán hành chính có thời gian trung bình dành cho uống trà, đọc báo nhiều hơn các đồng nghiệp của mình. Nếu lựa chọn phiên bản thứ hai thì khả năng lớn là kinh nghiệm không mấy vui vẻ của thẩm phán hành chính năm 1996 sẽ lặp lại với thẩm phán hiến pháp.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Bodytext" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="letter-spacing: 0.25pt; line-height: 120%;"&gt;Mặc dầu có sáu ưu điểm vượt trội nói trên, nhưng trong vòng bảy năm tới, khả năng hiện thực hóa của phiên bản thứ nhất thấp hơn phiên bản thứ hai. Do phiên bản thứ nhất, trước mắt thiếu những động lực chính trị vận động hành lang cho nó. Hay nói cách khác, trong giai đoạn quá độ có thể chấp nhận phiên bản thứ hai trong mười năm đầu tiên của tài phán hiến pháp. Tác giả sẽ phân tích những động lực chính trị này và trình bày sâu về phiên bản thứ hai ở một bài viết khác.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="BasicParagraph" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span lang="EN-GB" style="letter-spacing: 0.25pt; line-height: 120%;"&gt;Việc chấp nhận phiên bản thứ hai (trao cho Tòa án nhân dân tối cao hiện hành thực hiện chức năng tài phán hiến pháp) như là một giải pháp quá độ là hợp lý. Nhưng việc chấp nhận mô hình Hội đồng Hiến pháp như là một giải pháp quá độ thì không nên, vì việc chuyển đổi từ phiên bản thứ hai sang phiên bản thứ nhất sau mười năm quá độ sẽ diễn ra dễ dàng, còn việc chuyển đổi từ mô hình Hội đồng Hiến pháp sang một nền tài phán hiến pháp thực thụ như Áo, Đức, Hoa Kỳ là điều nan giải mà người Pháp hiện nay đang phải đối mặt.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="BasicParagraph" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 3pt 0cm; text-align: justify; text-indent: 14.2pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(1) Đảng Cộng sản Việt Nam, Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X, Nxb. Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 2006, tr. 127.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(2) Hans Kelsen, im Wesen und Entwicklung der Staatsgerichtsbarkeit - Überprüfung von Verwaltungsakten durch die ordentlichen Gerichte, Walter de Gruyter &amp;amp; Co. Berlin, 1928, tr. 54.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(3) Cappelleti (1989:140) dẫn theo Georg Vanberg, G. (2005), The politics of constitutional review in Germany, Cambridge Univ. Press, 2005, S, 79.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="BasicParagraph" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span lang="EN-GB" style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(4) Georg Vanberg, sđd , tr. 79.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(5) Bùi Ngọc Sơn, Bảo hiến ở Việt Nam, NXB Tư pháp. Hà Nội. 2005, Tr. 110.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="BasicParagraph" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span lang="EN-GB" style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(6) Mels, P. (2003). Bundesverfassungsgericht und Conseil de Constitution: ein Vergleich der Verfassungsgerichtsbarkeit in Deutschland und Frankreich im Spannungsfeld zwischen der Euphorie für die Krönung des Rechtsstaats und der Furcht vor einem “gouvernement des juges”. München, Vahlen.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(7) Philipp Mels, sđd, tr. 130.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(8) Võ Trí Hảo, Hà Thu Thủy, Những vấn đề lý luận của việc thành lập tài phán Hiến pháp ở Việt Nam, Tạp chí Nghiên cứu Lập pháp, số 5(121), tháng 5/2008.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(9) Hans Kelsen, sđd, tr. 53.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="BasicParagraph" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span lang="EN-GB" style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(10) Hans Kelsen, sđd, tr. 53.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(11) Đào Trí Úc - Nguyễn Như Phát (Chủ biên), Tài phán hiến pháp và vấn đề xây dựng mô hình tài phán hiến pháp tại Việt Nam, Nxb. Công an nhân dân, Hà Nội, 2007, tr. 57.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="BasicParagraph" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span lang="EN-GB" style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(12) LS. Ngô Bảo Trâm, Ngô Minh Hưng, Công lý không thể có “điểm dừng”, xem tại: http://phapluattp.vn/198556p1015c1074/cong-ly-khong-the-co-diem-dung.htm; Nghĩa Nhân, Quốc hội cần bảo vệ quan điểm tăng quyền cho luật sư, xem tại: http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2003/06/3b9c8b21/; Án “đụng trần” vẫn có thể xét xử lại, Báo Pháp luật TP. Hồ Chí Minh, xem tại:&lt;/i&gt; &lt;span class="link-external"&gt;&lt;a href="http://www.baomoi.com/An-dung-tran-van-co-the-xu-lai/121/3080967.epi"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;&lt;i&gt;http://www.baomoi.com/An-dung-tran-van-co-the-xu-lai/121/3080967.epi&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="Note2" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(13) LS. Ngô Bảo Trâm, Ngô Minh Hưng, Công lý không thể có “điểm dừng”, xem tại: http://phapluattp.vn/198556p1015c1074/cong-ly-khong-the-co-diem-dung.htm&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="BasicParagraph" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Dropcap"&gt;&lt;span lang="EN-GB" style="line-height: 120%;"&gt;&lt;i&gt;(14) Trả lời phỏng vấn của Nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội Vũ Đức Khiển trong bài viết, Án “đụng trần” vẫn có thể xét xử lại, Báo Pháp luật TP. Hồ Chí Minh, xem tại:&lt;/i&gt; &lt;span class="link-external"&gt;&lt;a href="http://www.baomoi.com/An-dung-tran-van-co-the-xu-lai/121/3080967.epi"&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;&lt;i&gt;http://www.baomoi.com/An-dung-tran-van-co-the-xu-lai/121/3080967.epi&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table border="0" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;td align="right" class="name"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-2035578480299137723?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/2035578480299137723'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/2035578480299137723'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/lua-chon-mo-hinh-tai-phan-hien-phap.html' title='LỰA CHỌN MÔ HÌNH TÀI PHÁN HIẾN PHÁP - NHỮNG VẤN ĐỀ PHỔ BIẾN VÀ ĐẶC THÙ QUỐC GIA'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-8205652717363681995</id><published>2012-02-13T22:18:00.000+07:00</published><updated>2012-02-13T22:18:15.110+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lịch sử nhà nước và pháp luật thế giới'/><title type='text'>VAI TRÒ CÁC ĐẢNG CHÍNH TRỊ NÓI CHUNG, ĐẢNG CẦM QUYỀN NÓI RIÊNG ĐỐI VỚI NHÀ NƯỚC TRONG CHỦ NGHĨA TƯ BẢN HIỆN ĐẠI (QUA KHẢO SÁT MỘT SỐ MÔ HÌNH TIÊU BIỂU)</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tác giả: PGS.TS. Nguyễn Xuân Tế, ThS. Đặng Đình Thành&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;Nguồn: Tạp chí Khoa học pháp lý, số 1/2003,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://www.hcmulaw.edu.vn/hcmulaw/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=214:tc2003so1ndctvncqnc&amp;amp;catid=91:ctc20031&amp;amp;Itemid=106"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; &lt;b&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;I. VỊ TRÍ CỦA CÁC ĐẢNG CHÍNH TRỊ NÓI CHUNG, ĐẢNG CẦM QUYỀN NÓI RIÊNG TRONG HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ CỦA CHỦ NGHĨA TƯ BẢN HIỆN ĐẠI.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đảng chính trị là một nhân tố hết sức quan trọng trong hệ thống chính trị của các nước tư bản. Nó có vai trò là một trong những thành phần cơ bản của chế độ chính trị, của xã hội công dân hiện đại, có ảnh hưởng lớn đến đời sống chính trị, từ cơ cấu tổ chức đến sự vận hành của hệ thống chính trị. Đây là một tổ chức chính trị phản ánh lợi ích của giai cấp, của tầng lớp xã hội, nó liên kết, lãnh đạo những người đại diện tích cực nhất của tầng lớp hay xã hội đó để cùng thực hiện đạt những mục tiêu và lý tưởng nhất định.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="background-color: white;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background-color: white; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Ngày nay, trên thế giới không có quốc gia nào lại không có Đảng chính trị. Hình thức tiền thân của Đảng chính trị là các nhóm chính trị, các câu lạc bộ chính trị… &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Sự ra đời và phát triển của các Đảng chính trị có liên quan chặt chẽ với quyền tồn tại của các nhóm khác nhau trong xã hội, quyền các nhóm được kiểm soát, chi phối lãnh đạo và hạn chế quyền của Đảng cầm quyền.&lt;/span&gt; &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Chúng phải có tổ chức, phải luôn tìm kiếm sự ủng hộ từ dân chúng và phải khác biệt với các nhóm khác&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ở Pháp, Đảng chính trị với đúng ý nghĩa của nó xuất hiện từ đầu thế kỷ 20. Tuy nhiên hoạt động chính trị, ảnh hưởng của chúng trên các hệ thống thông tin đại chúng cũng như khả năng huy động lực lượng Đảng viên là tương đối yếu. Người Pháp không thích Đảng lắm, theo một điều tra của SOFRES vào 9/1983, 13% người được phỏng vấn hy vọng rằng “trong tương lai, các Đảng sẽ có vị trí quan trọng hơn”, 39% cho rằng “chúng nên giữ vai trò giống như hiện tại” và 31% cho rằng “chúng nên có vai trò khiêm tốn hơn”. Hiến pháp thể hiện vai trò của Đảng cũng chỉ được quy định tương đối hạn chế, chỉ là “góp sức vào việc thể hiện ý chí của số đông dân chúng”. Dù theo luật ngày 01/7/1901, các Đảng chính trị được hưởng cùng quy chế với các Hiệp hội, và để hoạt động nó chỉ cần đăng ký tên và điều lệ, nhưng phải đến thời đệ ngũ Cộng hòa, các Đảng mới được hưởng một quy chế xứng đáng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Việc người dân lựa chọn bầu Tổng thống (như ở Mỹ) hay người dân bầu hạ nghị sĩ vào Hạ nghị viện (như ở Anh), chính là việc nhân dân lựa chọn một Đảng chính trị làm đại diện cho họ. Đảng chính trị trong Nhà nước Tư bản phải:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Lãnh đạo, điều hành chính quyền Nhà nước, tổ chức giai cấp và các lực lượng chính trị để đấu tranh chính trị.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Bảo vệ lợi ích của đất nước, đảm bảo quyền của công dân và giáo dục công dân.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Tiến hành bầu cử và bảo đảm việc thay đổi chính quyền một cách hoà bình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chính vì vậy, sự tồn tại của một Đảng chính trị gắn với cuộc đấu tranh giành chính quyền, thỏa mãn những lợi ích của giai cấp, đạt được mục tiêu cuối cùng là trở thành Đảng cầm quyền, và đương nhiên, thành lập Chính phủ để thể hiện ý chí thống trị xã hội của giai cấp mình.&lt;span style="background-color: yellow;"&gt; Nhiệm vụ chủ yếu của các Đảng chính trị là trở thành Đảng cầm quyền. Muốn như thế thì trước hết Đảng chính trị phải có vai trò tổ chức để vạch ra “ý chí chung”, trong đó hệ thống hóa những khuynh hướng, lập trường chính trị khác nhau, thậm chí mâu thuẫn nhau thành một chương trình hành động cụ thể, một chính sách nhất định, và tiến hành giành chính quyền bằng nhiều biện pháp&lt;/span&gt;. Bên cạnh đó, Đảng phải tổ chức giáo dục tư tưởng, tuyên truyền phổ biến tư tưởng của Đảng mình cho quần chúng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Người ta gọi chính trị, đảng phái có nghĩa là cơ cấu chính trị trong đó nhiều đảng tranh gianh quyền lãnh đạo chính quyền một cách hòa bình với nhau thông qua bầu cử. Trong các nước tư sản, hình thái chủ yếu của chính trị đảng phái là có chế độ Nội các Nghị viện và chế độ Tổng thống. Tùy theo số lượng Đảng chính trị lớn ở trong một nước, người ta chia thành các loại lưỡng đảng, đa đảng… Để bảo đảm cho Quốc hội và các Đảng được điều hành ổn định, điều quan trọng là sự bảo đảm tự do về chính trị, ngôn ngữ, lập hội và bầu cử công bằng và giảm bớt những căng thẳng trong nội bộ xã hội.    &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trong nền Cộng hòa thứ năm của Pháp, các đảng chính trị tập hợp thành 2 cực phân biệt rõ rệt là phe tả và phe hữu, dù nội bộ từng phe đều có những bất đồng. Lực lượng cánh tả gồm các đảng như: đảng Xã hội (PS), đảng Cộng sản Pháp (PCF), phong trào cấp tiến cánh tả (MRG). Cánh hữu và phe giữa gồm: đảng Tập hợp vì nền cộng hòa (RPR), đảng Liên minh vì nền dân chủ Pháp (UDF). Ngoài ra còn có một số đảng phái khác thuộc các đảng cực hữu (như đảng Mặt trận dân tộc-FN, một số phong trào và nhóm nhỏ tự tuyên bố theo tinh thần dân tộc) và cực tả (Liên đoàn cộng sản cách mạng, Phong trào đấu tranh công nhân, đảng Xanh...). &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Có nhiều lý do khiến các đảng phải liên kết lại trong hoạt động chính trị và nắm chính quyền. Trước hết, do chế độ bầu cử Tổng thống và các cuộc bầu cử quan trọng khác (như bầu cử Quốc hội, Hội đồng) theo nguyên tắc phổ thông đầu phiếu với đa số phiếu qua hai vòng bầu cử đã buộc các đảng ít có hy vọng thắng cử phải liên kết với các đảng lớn để có cơ hội giành thắng lợi cho ứng cử viên chung của họ, và tránh bị gạt ra khỏi trường chính trị sau này vì tỷ lệ phiếu bầu thu được quá ít. Một lý do nữa là, các nguyên tắc hoạt động của các thể chế Nhà nước buộc các đảng phái phải tập hợp lại với nhau để bảo vệ quyền lợi của mình (đối với phe đa số nắm quyền) hoặc để chống đối, gây cản trở cho chính quyền hoạt động (đối với phe đối lập). Nhũng buổi thảo luận tại Quốc hội, thượng nghị viện, thông qua các đạo luật, bỏ phiếu tín nhiệm hay không tín nhiệm Chính phủ... đều cho thấy rõ quan điểm đối lập giữa 2 phe và sự tập hợp lực lượng của mỗi phe thể hiện qua tiếng nói chung của nhóm nghị sĩ đại diện.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;So với các nước Âu, Mỹ, Đảng chính trị ở Nhật Bản mang những đặc điểm tương đối khác do tác động của truyền thống lịch sử, văn hóa và chính trị. Chúng có tổ chức quần chúng yếu, hoạt động thất thường trong khu vực bầu cử. Các Đảng chính trị Nhật Bản thường liên kết và thông qua các tổ chức ngoài Đảng kinh tế, công đoàn hoặc các đoàn thể quần chúng, tổ chức xã hội để tập hợp phiếu nhân sự cũng như giúp đỡ về tài chính để hoạt động chính trị. Vì thế, các Đảng dễ bị các tổ chức ngoài Đảng chi phối trong việc quyết định chính sách và hoạt động lập pháp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Một trong những vai trò rất quan trọng của các Đảng chính trị là vai trò đối lập của đảng không cầm quyền.&lt;/i&gt; Sự đối lập này thể hiện rất rõ trong hoạt động các Đảng Chính trị của nhà nước tư sản Anh, Mỹ – nơi điển hình của hệ thống lưỡng đảng. Ngoài Chính phủ đang cầm quyền, pháp luật Anh còn cho phép thành lập “Nội các trong bóng tối” của các Đảng đối lập, có nhiệm vụ tìm ra những khiếm khuyết trong chính sách của Đảng cầm quyền, giám sát những người đang làm nhiệm vụ cai trị đất nước dưới sự hướng dẫn của Đảng cầm quyền. Đây được gọi là sự đối lập có trách nhiệm, chúng có tác dụng nhất định giúp nhà nước tư sản thận trọng hơn khi đưa ra các quyết định của mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Các Đảng chính trị thường tìm cách để tạo cho quần chúng ấn tượng về mình là tổ chức thể hiện nhu cầu, khát vọng chung của cộng đồng xã hội. Hiện nay ở các nước tư sản tồn tại một số Đảng tiêu biểu như: Đảng Tự do, Đảng Bảo thủ, Đảng Dân chủ – Thiên chúa giáo, Đảng Xã hội, Đảng Cộng hòa, Đảng theo lãnh thổ, sinh thái học…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;II. ĐẢNG CẦM QUYỀN ĐỐI VỚI NHÀ NƯỚC TRONG CHỦ NGHĨA TƯ BẢN HIỆN ĐẠI&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;1. Con đường cơ bản để đưa Đảng chính trị trở thành Đảng cầm quyền. Những điều kiện để Đảng chính trị trở thành Đảng cầm quyền&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Việc xuất hiện và phát triển của các Đảng chính trị ở các nước tư sản thường gắn liền với sự xuất hiện và phát triển của Quốc hội và các hoạt động bầu cử. Thông qua các Nghị sĩ là thành viên của mình mà Đảng gây ảnh hưởng đối với các quyết định của Nhà nước, của Chính phủ nhằm mang lại lợi ích cho nhóm, giai cấp mà nó đại diện. Biểu hiện cụ thể là, &lt;i&gt;các Đảng chính trị tranh giành quyền lực và trở thành Đảng cầm quyền thông qua con đường tuyển cử và đấu tranh ở Quốc hội. Đây là con đường cơ bản để đưa một Đảng chính trị trở thành Đảng cầm quyền&lt;/i&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Để các Đảng chính trị thực hiện tốt chức năng, nhiệm vụ và được điều hành ổn định, cần phải xây dựng một chế độ bầu cử công bằng, thực hiện trên nguyên tắc dân chủ, tự do, công bằng. Đồng thời, phương pháp chọn đại biểu và quy chế về khu vực bầu cử cũng cần được quan tâm, tính toán sao cho phù hợp với cơ cấu chính trị và truyền thống của quốc gia. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Chế độ bầu cử đại biểu theo tỷ lệ phiếu (số phiếu trong Quốc hội được phân bổ cho các chính Đảng theo tỷ lệ phiếu mà Đảng đó giành được) là chế độ bầu cử công bằng nhất. Tuy nhiên, ngoài mục đích phản ảnh ý chí của nhân dân trong việc lựa chọn đại biểu, còn một mục đích nữa là thông qua bầu cử, nhân dân sẽ nâng cao ý thức chính trị, cảm thấy gần gũi với chính trị và dễ dàng chấp nhận hơn khi có sự thay đổi chính quyền&lt;/span&gt;.  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cuộc bầu cử đầu tiên ở Nhật Bản được tiến hành vào năm 1890, sau khi nghị viện Hoàng gia ra đời. Nhưng mãi đến sau chiến tranh, Nhật Bản mới thực hiện chế độ bầu cử phổ thông đầu phiếu và mọi ngườii dân đến tuổi trưởng thành đều có quyền bầu cử. Tuy nhiên, đặc điểm chế độ bầu cử Nhật Bản còn  nhiều hạn chế, như: người dân chưa xem bầu cử là cơ hội lựa chọn chính khách quan trọng đối với chính trị đất nước để có sự cân nhắc kỹ khi bỏ phiếu cho ai, do đó vẫn tồn tại tình trạng ứng cử viên thu hút lá phiếu với cách mua chuộc bằng tiền bạc, hàng hóa… và thu được lợi qua các quỹ hỗ trợ của các tổ chức; quy định thời gian vận động tranh cử ngắn hơn so với các nước Âu Mỹ, cấm ứng cử viên đến từng gia đình vận động tranh cử, tuy có cho phép vận động trên phương tiện thông tin đại chúng nhưng theo mức độ đã được quy định và hạn chế tuyên truyền trên sách báo, ngôn luận, do đó hoạt động chính trị của các Đảng không đi vào quần chúng, cản trở sự tích cực của nhân dân trong việc tham gia vào hoạt động chính trị thông qua hoạt động bầu cử… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ở các nước có từ hai Đảng trở lên, &lt;i style="background-color: yellow;"&gt;bầu cử là cuộc đấu tranh giành giật quyền lực rất gay gắt giữa các Đảng chính trị. Sau cuộc tổng tuyển cử, Đảng cầm quyền – là Đảng chiếm đa số ghế trong nghị viện và ứng cử viên của mình thắng cử trong cuộc bầu cử – có quyền đứng ra thành lập Chính phủ và các thành viên hoạt động tích cực trong chiến dịch vận động bầu cử của Đảng sẽ được bổ nhiệm vào các chức vụ trong chính quyền. Mọi hoạt động của Chính phủ phải thể hiện ý chí của Đảng cầm quyền thông qua ý chí của người lãnh đạo&lt;/i&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Để trở thành Đảng cầm quyền, Đảng chính trị cần phải: &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Có tổ chức, hệ tư tưởng đủ mạnh và tuyên truyền, giáo dục hệ tư tưởng, đường lối của Đảng mình cho thành viên và công chúng để có khả năng thu hút lực lượng về mình và nhận được sự ủng hộ cũng như bảo vệ của các lực lượng xã hội.   &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Bảo đảm số ứng cử viên là thành viên của Đảng thắng cử tham gia vào cơ quan nhà nước và có khả năng thực hiện lợi ích của Đảng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Tuyển chọn và bố trí nhân sự vào bộ máy cơ quan quyền lực nhà nước. Đảng nắm chính quyền thông qua đội ngũ Đảng viên là công chức trong các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Xây dựng chủ trương, cương lĩnh, chính sách của Đảng đúng đắn, phù hợp, phản ảnh và thỏa mãn nguyện vọng của các tầng lớp nhân dân và cam kết thực hiện nếu thắng cử và lập được Chính phủ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;2. Vai trò của Đảng cầm quyền trong việc xác lập: bộ máy nhà nước, vị trí cán bộ chủ chốt trong bộ máy nhà nước cấp Trung ương và địa phương, vị trí cán bộ chủ chốt thuộc các bộ phận cấu thành hệ thống quyền lực nhà nước&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hoạt động của Đảng cầm quyền luôn gây ảnh hưởng đến đời sống chính trị và hoạt động của bộ máy Nhà nước, làm cho các cơ quan nhà nước hoạt động không theo quy định của pháp luật và trở nên hình thức, có sự phân chia quyền lực nhà nước giữa các Đảng. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ở Cộng hòa Xingapo, Đảng cầm quyền PAP của Xingapo lãnh đạo Chính phủ và chi phối Quốc hội. Tuy nhiên giữa chúng có sự phân chia quyền lực: các chủ trương, đường lối, chính sách lớn của Đảng phải được Quốc hội thông qua mới được thi hành, và Chính phủ là cơ quan triển khai thực hiện các chủ trương, đường lối đó.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Quốc hội Xingapo là cơ quan lập pháp gồm 51 nghị sĩ do dân bầu. Tổng thống là người đứng đầu Nhà nước do Quốc hội cử, và chỉ định Thủ tướng (người đứng đầu Đảng chiếm đa số ghế trong Quốc hội). Theo đề nghị của Thủ tướng, Tổng thống sẽ chỉ định các thành viên của Nội các (gồm 14 Bộ trưởng và các quan chức hành chính cao cấp). Một Hội đồng cố vấn được lập ra làm tham mưu cho Tổng thống, các ý kiến của Hội đồng trong các cuộc họp cấp cao có thể được Tổng thống tham khảo, ví dụ như việc bổ nhiệm cán bộ chủ chốt cho nền hành chính của quốc gia.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ở Malaysia, bộ máy nhà nước được chia thành 3 ngành lập pháp, hành pháp và tư pháp. Trong đó, Quốc hội liên bang giữ quyền lập pháp của liên bang (cụ thể là Thượng và Hạ nghị viện), có chức năng làm luật và kiểm soát tài chính của Chính phủ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Thượng nghị viện hoạt động dưới sự chủ trì của Chủ tịch hoặc Phó Chủ tịch, gồm 69 thành viên, trong đó có 40 người được sự chỉ định của Vua. Hạ nghị viện gồm 192 thành viên, trong đó 145 thành viên được cử tri bầu trực tiếp từ 104 khu vực bầu cử miền Tây Malaysia, số còn lại được bầu gián tiếp qua bộ phận lập pháp của bang Sabah (20 thành viên) và Sarawak (27 thành viên). Các thành viên được bầu gián tiếp sẽ được thay thế bằng các thành viên được bầu trực tiếp sau kỳ tổng tuyển cử toàn liên bang. Chủ trì Hạ viện là người phát ngôn do Viện bầu chọn. Hiến pháp Malaysia có quy định một điều đặc biệt là người phát ngôn Hạ viện có thể là người ngoài Viện, khi đó ngừơi được đề cử sẽ được coi là một thành viên thứ 193 của Viện.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; Theo truyền thống lịch sử, Quốc vương Malaysia là ngừơi đứng đầu liên bang, có quyền cao nhất, bảo đảm sự trị vì đất nước, kiểm soát cả 3 ngành lập pháp, hành pháp và tư pháp. Quốc vương có quyền bổ nhiệm Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng, Thẩm phán và giải tán Quốc hội khi cần thiết. Theo quy trình làm luật, dự luật muốn trở thành luật phải được thông qua từ Hạ viện đến Thượng viện và cuối cùng là Vua, do đó Vua là người ký ban hành các đạo luật. Ngoài ra, Vua còn một số đặc quyền khác như: ân xá, bảo vệ quyền lợi cho các dân tộc thiểu số, bảo vệ quyền đặc biệt của người Mã lai…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trong hoạt động của Chính phủ, Vua là nguyên thủ quốc gia nắm quyền hành pháp. Việc điều hành công việc hàng ngày của đất nước được giao cho Nội các. Để tránh tình trạng độc đoán, Hiến pháp quy định: Vua quyết định trên cơ sở tư vấn của Thủ tướng và Nội các, trừ trường hợp bổ nhiệm Thủ tướng, giải tán Quốc hội và triệu tập Hội nghị 9 tiểu vương quốc. Tuy nhiên trong thực tế, Vua vẫn có sự tham khảo ý kiến của Thủ tướng và các thành viên Nội các.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Theo quy định và Hiến pháp, Thủ tướng là người đứng đầu Đảng chiếm đa số ở Quốc hội, nắm quyền lãnh đạo Chính phủ và đứng ra thành lập Nội các. Trong trường hợp không có Đảng nào giành được đa số ghế tại Quốc hội thì Vua sẽ phải chọn Thủ tướng. Sau khi được Vua bổ nhiệm chính thức và được giao quyền thành lập Chính phủ, Thủ tướng sẽ phải xem xét đến số ghế tương quan giữa 3 Đảng lớn Mã lai – Hoa – Ấn và số ghế giữa các Bang để tránh tình trạng có nhiều thành viên Nội các là người của một Đảng hay một Bang nào đó. Bộ trưởng được chọn trong số đại biểu của 2 Viện, nhưng chủ yếu là của Hạ nghị viện. Hiện nay, Malysia có 27 Bộ trưởng, trong đó có 4 Bộ trưởng không Bộ nằm trong Văn phòng Thủ tướng. Thủ tướng có đặc quyền kiêm nhiệm chức vụ Bộ trưởng ở bất kỳ Bộ nào, không hạn chế. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hiến pháp Nhật Bản quy định Quốc hội là cơ quan quyền lực tối cao, là cơ quan lập pháp duy nhất của đất nước. Điều đó cho thấy, Quốc hội được công nhận về tầm quan trọng của mình cao hơn các cơ quan khác như Nội các và Tòa án. Vì vậy, nền chính trị nhà nước hoạt động theo nguyên tắc Quốc hội là trung tâm. Nhật Bản cơ cấu Quốc hội theo chế độ 2 viện được tổ chức hết sức công phu, dù tổ chức 2 viện khác nhau nhưng phải phù hợp với mục đích của Quốc hội. Ngoài quyền lập pháp, hai viện của Quốc hội còn có quyền giám sát tài chính quốc gia và điều tra các hoạt động chính trị của đất nứơc. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Do áp dụng chế độ Nội các Nghị viện nên Thủ tướng Nhật Bản được chỉ định trong số các nghị sĩ bằng quyết nghị của Quốc hội. Thực tế, nghị sĩ là Chủ tịch Đảng chiếm đa số ghế tại Hạ nghị viện làm Thủ tướng. Thủ tướng có quyền bổ nhiệm các Bộ trưởng và hơn nửa số Bộ trưởng phải được chọn trong số các nghị sĩ Quốc hội (thực tế thì đa số ghế Bộ trưởng trong Nội các thuộc Đảng cầm quyền). &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nội các gồm Thủ tướng và khoảng 20 Bộ trưởng, cơ quan giúp việc cho Nội các là Văn phòng Nội các và các cơ quan của Cục pháp chế Nội các. Ngoài công việc hành chính nói chung, Nội các còn thực thi và chịu trách nhiệm trước Quốc hội về các công việc hành chính như chấp hành pháp luật, tổng hợp các công việc của quốc gia, xử lý các quan hệ ngoại giao, ký kết các hiệp ước, ban hành các sắc lệnh thi hành Hiến pháp, pháp luật và có đặc quyền về ân xá như đại xá, đặc xá. Các Bộ trưởng được phân công phụ trách các công việc hành chính như Phủ Thủ tướng, các Bộ và các vị trí quan trọng như: Đổng lý văn phòng Nội các (tức Bộ trưởng Văn phòng chính phủ), Chủ tịch Uy ban an ninh quốc gia, Bộ trưởng phụ trách các vấn đề chung, Cục trưởng Cục phòng vệ … &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tại nước Anh, theo quy định của pháp luật, Nữ hoàng được quyền bổ nhiệm Thủ tướng – người đứng đầu bộ máy hành pháp – với điều kiện người đó là thủ lĩnh của Đảng cầm quyền (tức Đảng chiếm đa số ghế trong Hạ viện), các Đảng viên cũng phải biểu quyết theo ý chí của Đảng mình. Tuy Chính phủ chịu trách nhiệm trước Nghị viện (vì được thành lập trên cơ sở Nghị viện), nhưng thực tế Đảng cầm quyền có quyền đứng ra thành lập Chính phủ và thao túng toàn bộ tổ chức, hoạt động của bộ máy Nhà nước và hoạt động của Hạ nghị viện Anh. Mọi hoạt động của Chính phủ đều thể hiện ý chí của Đảng cầm quyền thông qua ý chí của người lãnh đạo.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ở Mỹ, Đảng chính trị có ảnh hưởng rất lớn đến hoạt động của bộ máy nhà nước. Chủ tịch Hạ viện bao giờ cũng là Đảng viên của Đảng chiếm đa số ghế trong Hạ viện, và là người có nhiều quyền lực nhất trong Quốc hội. Với tư cách là người lãnh đạo Đảng, ông ta là một trong những người phát ngôn chủ chốt về các chính sách của Đảng, thực hiện sự kiểm soát của Đảng đối với mọi hoạt động của Hạ viện, đồng thời gây áp lực đối với việc phân công các thành viên vào các Ủy ban. Ngoài ra, còn có các tổ chức Đảng ở Thượng viện và Hạ viện rất có quyền thế can thiệp sâu vào mọi hoạt động lập pháp của Quốc hội, Đảng Cộng hòa gọi là Hội nghị, còn Đảng Dân chủ gọi là phiên nhóm, không những đề cử Đảng viên vào các chức vụ quan trọng mà còn lựa chọn Chủ tịch Ủy ban chính sách và điều hành, người này phụ trách chiến lược của Đảng ở diễn đàn Quốc hội và có quyền quyết định nghị sĩ - đảng viên nào sẽ được nói cũng như nói vào lúc nào. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Bên cạnh đó, sự chi phối của Tổng thống đối với Quốc hội cũng rất đáng kể. Tổng thống là nguyên thủ quốc gia, chịu trách nhiệm về hành động của mình trước cử tri toàn quốc theo quy định, nhưng do là một Đảng viên của Đảng cầm quyền và cũng là để thực hiện quyền lợi của Đảng, giữ uy tín cho Đảng, đồng thời cũng là đặt nền móng cho việc tái cử trong nhiệm kỳ sau nên mọi hoạt động của Tổng thống thường đi theo đường lối chính sách của Đảng đã hứa với cử tri khi vận động bầu cử. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tổng thống chỉ định tất cả các quan chức cao cấp liên bang và có toàn quyền trong việc bổ nhiệm các thành viên Nội các – một trong những cơ quan giúp việc quan trọng nhất của Tổng thống, và các thành viên này là cộng sự đắc lực có ảnh hưởng lớn trong việc điều hành đất nước của Tổng thống. Để nhận được sự ủng hộ lâu dài của Đảng, Tổng thống thường bổ nhiệm các Đảng viên cùng Đảng đã có sự ủng hộ tích cực trong chiến dịch bầu cử vào các chức vụ quan trọng. Bên cạnh đó, Tổng thống cũng bổ nhiệm một vài chức vụ cho Đảng viên đối lập nhằm củng cố thêm mối quan hệ trong Bộ máy Nhà nước.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tổng thống thực hiện quyền lực của mình với sự trợ giúp của trên 100 cơ quan khác nhau, trong đó quan trọng nhất là Hội đồng an ninh quốc gia, Cơ quan quản lý ngân sách, Hội đồng đối nội, Cục Tình báo Trung ương, Cục điều tra liên bang, Hội đồng cố vấn kinh tế, Nội các…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đứng đầu cơ quan tư pháp Malaysia là Ủy ban tư pháp. Đây là cơ quan độ lập, chịu sự chi phối trực tiếp của Nhà vua và Hoàng gia. Người đứng đầu Ủy ban do Vua bổ nhiệm. Thành phần Ủy ban gồm các luật gia, thẩm phán Toà án Tối cao và Toà án cấp I, II. Thẩm phán do Vua bổ nhiệm trên cơ sở tham khảo ý kiến của Thủ tướng và người đứng đầu ngành Tư pháp. Các Thẩm phán được bổ nhiệm đều phải xuất phát từ Ủy ban tư pháp và đi lên từ Tòa án huyện.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hiến pháp Mỹ quy định: Tổng thống có quyền đề cử và với ý kiến cùng sự thoả thuận của Thượng nghị viện, bổ nhiệm các đại sứ, công sứ và các lãnh sự, các thẩm phán Tòa án tối cao liên bang và tất cả công chức liên bang khác… Theo đó, những người có chức vụ cần được bổ nhiệm một cách trực tiếp hoặc gián tiếp (do nhân dân chọn lựa), các thẩm phán liên bang được nhân dân chọn lựa gián tiếp qua những người đại diện cho họ. Quốc hội cũng quy định thủ tục như vậy đối với việc lựa chọn thẩm phán cho các Tòa án liên bang khác. Như vậy, việc Tổng thống và Thượng nghị viện cùng quyết định chọn ai là thẩm phán liên bang không phụ thuộc vào cấp Tòa án tối cao hay cấp dưới, số lượng thẩm phán của các tòa án liên bang do Quốc hội quy định. Trong trường hợp có ghế khuyết trong bất kỳ Tòa án liên bang nào trong nhiệm kỳ của mình, Tổng thống có thể đề cử và bổ nhiệm thẩm phán vào vị trí khuyết đó. Tuy nhiên, như vậy cũng không có nghĩa là Tổng thống và Thượng nghị viện có quyền tuỳ tiện bổ nhiệm những người mà công chúng hay các nhóm Đảng cho là không đủ khả năng, không phù hợp. Điều đó rất dễ làm họ bị giảm sút uy tín chính trị và có thể sẽ không tiếp tục được tái cử. Chính vì vậy khi bổ nhiệm, Tổng thống và Thượng nghị viện phải làm thỏa mãn 2 yêu cầu: thứ nhất là phù hợp với quan điểm chính trị của họ, thứ hai là không làm cho công chúng và các tổ chức liên quan khác mất lòng. Thường là Tổng thống bổ nhiệm người cùng Đảng với mình, cụ thể trong gần 200 năm lịch sử của Tòa án tối cao, có chưa đến 1/7 trong tất cả các thẩm phán là thuộc Đảng đối lập với Tổng thống. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ở Pháp, 9 thành viên của Tòa án tối cao được Tổng thống và Chủ tịch Hai viện bổ nhiệm. Ở Italia, trong 15 thành viên thì có 1/3 do người đứng đầu Nhà nước lựa chọn, 1/3 do 2 viện bổ nhiệm và 1/3 do các Tòa cấp dưới chỉ định. Ở Đức, Nghị viện liên bang chỉ định 8/16 thành viên, số còn lại do Hội đồng liên bang chỉ định. Ở Nhật Bản, Tòa án tối cao gồm 1 Chánh án và 14 thẩm phán, Chánh án do Vua bổ nhiệm trên cơ sở nội các chỉ định, 14 thẩm phán do nội các bổ nhiệm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ở những nước có hệ thống lưỡng Đảng như Anh, Mỹ,… thì một trong hai Đảng thay nhau cầm quyền. Còn ở những nước có hệ thống đa Đảng như Pháp, Ý, Đức…, nếu không có Đảng nào chiếm đa số ghế trong Quốc hội thì buộc phải thành lập Chính phủ liên minh các Đảng. Ngoài ra còn có hệ thống một Đảng nắm quyền tuyệt đối. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;3. Vai trò của Đảng cầm quyền trong việc tác động quá trình hình thành chính sách Nhà nước &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Một Đảng chính trị sau khi thắng cử trở thành Đảng cầm quyền, thông qua các nghị sĩ là Đảng viên của Đảng, nắm quyền kiểm soát các hoạt động của Bộ máy Nhà nước. Hoạt động của Nhà nước luôn tuân thủ theo sự lãnh đạo của Đảng cầm quyền, cụ thể hóa các mục tiêu, cương lĩnh cũng như quyền lợi của Đảng vào chính sách của quốc gia.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Một điều có ý nghĩa quyết định của đảng cầm quyền đối với Nhà nước là đưa tư tưởng của đảng thâm nhập vào chính sách, quyết sách của Nhà nước. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Con đường cơ bản để Đảng cầm quyền củng cố, duy trì vị trí cầm quyền của mình là người đại diện cho Đảng cầm quyền đang giữ vai trò lãnh đạo trong bộ máy cơ quan Nhà nước phải thực hiện các chương trình hành động cũng như làm tròn trách nhiệm đối với các cam kết của Đảng mình trong chiến dịch tranh cử đối với nhân dân. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nguồn lực để Đảng cầm quyền duy trì hoạt động của mình là công tác đào tạo sử dụng cán bộ. Công tác này phải được làm một cách thường xuyên, liên tục, có kế hoạch, hiệu quả và chất lượng cao.  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-8205652717363681995?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/8205652717363681995'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/8205652717363681995'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/vai-tro-cac-ang-chinh-tri-noi-chung-ang.html' title='VAI TRÒ CÁC ĐẢNG CHÍNH TRỊ NÓI CHUNG, ĐẢNG CẦM QUYỀN NÓI RIÊNG ĐỐI VỚI NHÀ NƯỚC TRONG CHỦ NGHĨA TƯ BẢN HIỆN ĐẠI (QUA KHẢO SÁT MỘT SỐ MÔ HÌNH TIÊU BIỂU)'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-8526862618303084328</id><published>2012-02-11T14:24:00.008+07:00</published><updated>2012-02-14T04:45:10.209+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>ĐA DẠNG HÓA CÁC HÌNH THỨC SỞ HỮU ĐẤT ĐAI</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Amt5V1K0dXA/TzYXL-rSHTI/AAAAAAAABNQ/uSU4Jr478Kg/s1600/chieutapa_1964.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="219" src="http://4.bp.blogspot.com/-Amt5V1K0dXA/TzYXL-rSHTI/AAAAAAAABNQ/uSU4Jr478Kg/s320/chieutapa_1964.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Vụ việc Tiên Lãng xét rộng ra thực chất không chỉlà việc của gia đình ông Vươn mà còn liên quan đến số phận của hàng triệu người nông dâncó đất và đang trong nguy cơ mất đất khác trên cả nước.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;Luật đất đai vốn đã bất cậptừ rất lâu và trách nhiệm để cho những bất cập đó kéo dài trước hết phải là trách nhiệm của những Đại biểuQuốc hội. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đất đai là tài sản quan trọng nhất của người nông dân, nhưngthực tế quyền tài sản về đất đai của nông dân đã không được bảo vệ. Để khôngcòn những trường hợp đau lòng như gia đình ông Vươn xảy ra, để đất đai khôngrơi vào tay những quan tham và những nhà tư bản, thiết nghĩ trước mắt Quốc hộicần phải tập trung &lt;i&gt;giải quyết tận gốc rễvấn đề sở hữu đất đai&lt;/i&gt;.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đồng quan điểm với tác giả Nguyên Lâm trong bài viết &lt;a href="http://echxanh1968.wordpress.com/2012/02/08/hi%E1%BA%BFn-phap-nhin-t%E1%BB%AB-tien-lang/"&gt;Hiến pháp nhìn từ Tiên Lãng&lt;/a&gt; dưới đây, tôi cũng cho rằng &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;muốn giải quyết tận gốc vấn đề sở hữu đất đai&lt;/i&gt;, trước mắt chúng ta c&lt;i&gt;ần phải sửa đổi Hiến pháp.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Theo tôi, &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;trước hết &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;cần xác lập hai nội dung cơ bản sau liên quan đến đất đai vào Hiến pháp:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin-left: 36pt; text-align: justify; text-indent: -18pt;"&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;1.&lt;span style="-moz-font-feature-settings: normal; -moz-font-language-override: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; line-height: normal;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Đa dạng hóa các hình thức sở hữu đất đai:&lt;/i&gt;&amp;nbsp; C&lt;/span&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;ần xác lập quyền sở hữuđất đai của cá nhân, doanh nghiệp đối với cả đất ở và đất nông nghiệp&lt;/i&gt;, xuất phát từ một cơ sở Hiến pháp bền vững &lt;i&gt;q&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;uyền tư hữu là thiêng liêng, bất khả xâm phạm&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;. &lt;/span&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;Đối với từng mảnh đất, dù là đất công cũng phải có chủ sở hữu cụ thể. Quyền sở hữu đất đai của nhà nước cũng nên được phân chia &lt;/span&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;theo cấp độ quản lý&lt;/span&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt; ví dụ đất đai thuộc quyền sở hữu của trungương, của cấp tỉnh, cấp huyện hay cấp xã một cách ổn định, lâu dài. &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin-left: 36pt; text-align: justify; text-indent: -18pt;"&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;2.&lt;span style="-moz-font-feature-settings: normal; -moz-font-language-override: normal; font-size-adjust: none; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; line-height: normal;"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Chỉ thu hồi đất vì mục đích quốc phòng, an ninh và người bị thu hồi được đền bù thỏa đáng:&lt;/i&gt; Nhà nước sinh ra là để bảo vệ những quyền cơ bản của công dân trong đó có quyền tư hữu. Nhà nước &lt;i&gt;chỉ được thu hồi đất của người dân trong trường hợp đặc biệtvì mục đích an ninh, quốc phòng và trên cơ sở đã thống nhất với người bị thu hồi đất một mứcbồi hoàn thỏa đáng&lt;/i&gt;.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;Làm được việc này, chúng ta sẽtừng bước giải quyết được triệt để vấn đề sở hữu đất đai. Người dân chỉ có thể yên tâmlàm ăn, yên tâm bỏ công sức, tiền bạc đầu tư, khi mà quyền sở hữu đất đai củahọ được bảo vệ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span class="content" style="font-size: small;"&gt;NMT&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;--------------------------- &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;h2 class="post-title" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-size: x-large;"&gt;HIẾN PHÁP NHÌN TỪ TIÊN&amp;nbsp;LÃNG&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nguyên Lâm&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Nguồn: Blog Echxanh1968,&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;đăng ngày 8/2/2012, &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://echxanh1968.wordpress.com/2012/02/08/hi%E1%BA%BFn-phap-nhin-t%E1%BB%AB-tien-lang/"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Summary" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; padding: 2px;"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription" style="font-size: small;"&gt;Vụ việc Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng  đầu năm 2012, dù chưa xét xử ở tòa, nhưng đã có thể coi là một “án lệ”  quan trọng về pháp luật đất đai, khiếu nại, khiếu kiện v.v… Nhất là  trong bối cảnh sửa đổi Hiến pháp 1992 hiện nay, vụ việc này có nhiều  điều đáng bàn từ góc độ luật hiến pháp như: sở hữu đất đai, quyền con  người, sự giám sát của người dân đối với chính quyền...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Sở hữu đất đai&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Không phải ngẫu nhiên mà các vụ khiếu kiện về đất đai chiếm hơn 70% khiếu kiện nói chung. Bình luận về vụ việc ở Tiên Lãng, khá nhiều ý kiến chỉ ra căn nguyên các xung đột về đất đai xuất phát từ quy định của Hiến pháp “sở hữu toàn dân” về đất đai (xem thêm http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-02-02-gs-nguyen-minh-thuyet-vu-tien-lang-va-bai-hoc-long-dan; http://diaoc.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=474178&amp;amp;ChannelID=204). Sở dĩ nói như vậy vì tuy là “sở hữu toàn dân”, nhưng trên thực tế, không rõ chủ sở hữu đích thực là ai, trong khi đó, chính quyền địa phương lại được trao rất nhiều thẩm quyền về đất đai. Vì vậy, chế độ sở hữu toàn dân về đất đai tạo nên những kẽ hở lớn để các quan chức biến chất và các “đại gia” bắt tay nhau trục lợi, đặc biệt trong thu hồi đất (nhất là đất của nông dân) cho các dự án công nghiệp, thương mại. Cộng với việc thiếu sự kiểm soát quyền lực hiệu quả, thiếu tính giải trình, minh bạch, tất cả những điều trên dẫn đến hệ quả đất đai rất dễ rơi vào tay các “cường hào mới”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Hơn nữa, với chế độ sở hữu toàn dân, đất đai được giao, cho thuê luôn có thời hạn khiến cho người sử dụng không thể an tâm bỏ vốn đầu tư lâu dài. Đặc biệt, dù biển cả hung dữ đã không ngăn được ý chí, không lay chuyển niềm tin của anh Vươn và những người như anh, nhưng chế độ sở hữu đất đai không bảo vệ được quyền sở hữu của công dân, cộng với cách hành xử của chính quyền đã làm xói mòn niềm tin đó, càng làm chùn bước những nhà đầu tư hiện tại và tương lai, cả trong và ngoài nước. Điều này kéo theo hệ lụy xấu cho cả đầu tư của tư nhân, cũng như lợi ích chung của nền kinh tế địa phương và quốc gia.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Đáng nói là, khu đất đầm mà anh Vươn có được là nhờ mồ hôi, nước mắt và máu, thậm chí cả tính mạng của đứa con gái, nhờ suốt 5 năm làm cái việc tưởng chừng như “dã tràng xe cát” để đắp được một bờ kè dài hai cây số, tạo nên bãi bồi màu mỡ và một khu đầm nuôi tôm cá rộng gần 40 hecta. Như vậy, nếu như quyền tư hữu về đất đai được Hiến pháp và luật thừa nhận, thì phần đất do gia đình anh Vươn lấn biển, khai hoang là sở hữu của anh Vươn, chứ không phải của “toàn dân” một cách mơ hồ, để rồi chính quyền huyện có thể tự tung tự tác(1) làm gì thì làm. Khi đất đai trở thành tài sản sở hữu của tư nhân thì việc thu hồi đất không thể dễ dàng, tùy tiện.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Vì vậy, việc sửa đổi, bổ sung Hiến pháp về sở hữu nói chung và sở hữu đất đai nói riêng cần xác lập chế độ sở hữu nhà nước thay cho chế độ sở hữu toàn dân, cụ thể trong lĩnh vực đất đai, nhà nước là chủ sở hữu đối với đất công. Đồng thời cần làm rõ các hình thức sở hữu khác, đặt biệt là ranh giới các tài sản thuộc sở hữu nhà nước, sở hữu tập thể và sở hữu tư nhân. Cần ghi nhận quyền sở hữu tư nhân đối với đất ở và đất nông nghiệp. Đặc biệt, trong khi chờ sửa đổi Hiến pháp, Chính phủ và Quốc hội cần có phản ứng về chính sách một cách nhanh nhất để trấn an những người nông dân khác đang đứng ngồi không yên vì hạn được giao đất chỉ còn hơn một năm nữa, đồng thời ngăn ngừa ý định của những quan chức biến chất rắp tâm phen này kiếm chác từ thời hạn đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Quyền con người&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Vụ việc ở Tiên Lãng càng cho thấy, quyền sở hữu là quyền con người thiêng liêng cần được Hiến pháp ghi nhận và bảo vệ. Hơn nữa, chính Hiến pháp 1992 thừa nhận nền kinh tế thị trường (dù là định hướng XHCN), thì quyền sở hữu càng phải được trân trọng. Tuy nhiên, cách thể hiện các quy định về quyền trong Hiến pháp 1992 vẫn nặng tư duy Nhà nước “ban cho” công dân các quyền đó, không thể hiện rõ các quyền đó là quyền vốn có của con người. Chính vì nhiễm tư duy như vậy, chính quyền Tiên Lãng mặc nhiên coi quyền sở hữu của anh Vươn đối với phần đất do anh và gia đình khai khẩn là do họ “ban cho”, cho thì được, không cho thì thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Bên cạnh đó, khi quy định về các quyền, Hiến pháp 1992 thường kèm theo cụm từ “được thực hiện theo quy định của pháp luật”. Cách thể hiện như thế vô hình trung hạn chế việc thực thi các quyền trên thực tế, vì các cơ quan nhà nước cho rằng phải có pháp luật quy định thì người dân mới được hưởng các quyền hiến định. Hơn nữa, việc sử dụng từ “pháp luật” dẫn đến cách hiểu, bất kỳ cơ quan nhà nước nào, thậm chí cấp thấp nhất cũng có thể ban hành quy định pháp luật hạn chế quyền. Không đâu xa, ngay trong vụ Tiên Lãng, chính quyền huyện đã ban hành những văn bản như giao đất thời hạn ngắn; đình chỉ, cấm tiếp tục khiếu kiện… Những văn bản đó không chỉ trái với luật, nghị định, mà còn hạn chế các quyền hiến định của người dân như quyền khiếu nại, khiếu kiện; quyền sở hữu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Không những thế, như đã nói, trong vụ việc này vốn bắt nguồn từ vài năm nay (và nhiều vụ việc khác), chính quyền địa phương hành xử rất tùy tiện, mỗi trường hợp giao đất một kiểu(2). Điều này đã vi phạm nghiêm trọng quyền bình đẳng, một quyền rất quan trọng của con người (chứ không chỉ như Hiến pháp 1992 quy định “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”). Nói chung, Hiến pháp năm 1992 chỉ quy định các quyền công dân là chưa thật đầy đủ, chưa đề cập đến các quyền con người.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Mặt khác, nhiều điều khoản về quyền công dân trong Hiến pháp 1992 nặng tính tuyên ngôn, không ràng buộc trách nhiệm của các cơ quan nhà nước trong việc bảo đảm các quyền đó. Hiến pháp 1992 chưa tạo ra cơ chế thực tế để bảo vệ các quyền con người, quyền công dân khi các quyền này bị xâm phạm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Do đó, cần sửa đổi các quy định trong Hiến pháp liên quan đến quyền con người theo hướng đó là các quyền vốn có của con người, được Nhà nước ghi nhận, tôn trọng, bảo vệ. Chỉ có luật của Quốc hội mới được hạn chế quyền con người, quyền công dân trong những trường hợp thật cần thiết (ví dụ, vì lý do an ninh, quốc phòng; trong tình trạng khẩn cấp). Các quy định trong Hiến pháp về nhóm quyền cơ bản của con người là đương nhiên được thực thi, không cần phải có quy định của pháp luật. Đồng thời, thiết kế lại các điều khoản để ràng buộc rõ ràng trách nhiệm của các cơ quan nhà nước trong việc bảo vệ các quyền này; tạo chơ chế để người dân có thể khiếu kiện, viện cầu công lý khi có sự vi phạm các quyền.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Dân giám sát “quan”&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Dân có thể giám sát “quan” bằng tòa án thường, bằng cơ chế tài phán hiến pháp (Tòa án Hiến pháp, Hội đồng bảo hiến, hoặc giao cho Tòa án Tối cao), qua các cơ quan dân cử, qua các tổ chức phi nhà nước. Đối chiếu với Việt Nam, theo quy định của pháp luật, có thể kiểm soát hoạt động của các cơ quan hành chính thông qua khởi kiện hành chính và hành vi hành chính của người, cơ quan hành chính có thẩm quyền. Tuy nhiên, trên thực tế, mặc dù theo Hiến pháp, tòa án độc lập với bộ máy hành chính cùng cấp nhưng khi giải quyết các vụ án hành chính, toà án nhân dân cấp huyện (hoặc cấp tỉnh) rất khó quyết định Uỷ ban nhân dân cấp huyện (hoặc cấp tỉnh) thua kiện, vì phụ thuộc rất nhiều vào chính quyền các cấp. Không phải ngẫu nhiên mà trong vụ Tiên Lãng, các chuyên gia pháp lý đã chỉ ra những sự việc khiến cho người ta nghi ngờ sự công tâm, minh bạch trong phán quyết của tòa án khi giải quyết khiếu kiện về thu hồi đất ở đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Hơn nữa, cơ chế bảo hiến ở Việt Nam còn hết sức mờ nhạt và được giao cho như một phần trong nhiệm vụ, quyền hạn của các cơ quan như Cục kiểm tra văn bản của Bộ Tư pháp, Ủy ban Pháp luật của Quốc hội. Việt Nam chưa có một chế định tư pháp để phán xét về những vi phạm hiến pháp đã xảy ra. Trong khi đó, trên thế giới có nhiều mô hình tài phán hiến pháp có thể nghiên cứu áp dụng. Giả sử nếu theo mô hình tòa án thường với đỉnh là tòa án tối cao thực hiện tài phán hiến pháp, thẩm phán tòa án cấp sơ thẩm như ở huyện Tiên Lãng, nếu cho rằng quyết định thu hồi đất là trái Hiến pháp, sẽ tạm dừng xem xét vụ án để chuyển cho Tòa án Tối cao xem xét vụ việc, ra phán quyết về các vấn đề Hiến pháp, sau đó tòa án cấp sơ thẩm mới xem xét tiếp. Còn trong trường hợp có Tòa án Hiến pháp, nếu công dân như ông Đoàn Văn Vươn cho rằng quyết định của UBND huyện trái Hiến pháp hoặc quyền của mình bị xâm phạm, công dân có thể kiện ra Tòa án Hiến pháp về tính hợp hiến của văn bản.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Về mối liên hệ giữa Quốc hội, HĐND và các đại biểu với cử tri, cơ chế bầu cử, cơ cấu đại biểu hiện nay chưa tạo ra sự gắn kết chặt chẽ giữa đại biểu và cử tri, đại biểu rất hầu như không chịu trách nhiệm trước cử tri, áp lực và động lực làm hài lòng cử tri, đáp ứng quyền lợi của cử tri là rất ít. Không chỉ đại biểu kiêm nhiệm các chức danh trong chính quyền, mà các đại biểu khác, ngay cả đại biểu chuyên trách cũng ít phụ thuộc vào cử tri, mà chịu sự tác động lớn từ chính quyền địa phương và các nhân tố khác. Có lẽ đây là một trong những nguyên nhân tại sao trong hơn một tháng qua, dù đã có nhiều người lên tiếng, nhưng chưa hề có tiếng nói nào cất lên từ nghị trường, nhất là từ các đại biểu Quốc hội, đại biểu HĐND các cấp ở Hải Phòng. Nghị trường vẫn lặng lẽ tiếng Dân Tiên Lãng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Từ việc phân tích trên đây, sửa đổi, bổ sung Hiến pháp lần này cần tạo cơ chế hiệu quả để người dân giám sát hoạt động của các cơ quan nhà nước, quan chức nhà nước. Trước hết cần cải cách hệ thống tòa án, để chốn công đường thực sự là nơi người dân có thể viện cầu công lý. Hệ thống tòa án không nên theo đơn vị hành chính, mà thành lập các tòa án khu vực; việc bổ nhiệm thẩm phán cần có sự tham gia của nhiều chủ thể, có thể là tòa án giới thiệu người, Chủ tịch nước bổ nhiệm, Quốc hội phê chuẩn; thẩm phán nên được bổ nhiệm cho đến lúc về hưu, độ tuổi về hưu của thẩm phán cao hơn của công chức bình thường.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Cần xây dựng cơ chế tài phán hiến pháp để phán quyết về những hành vi vi phạm Hiến pháp. Có thể lựa chọn giữa phương án giao cho Tòa án Tối cao chức năng này và phương án thành lập cơ quan bảo hiến chuyên trách (Tòa án Hiến pháp hoặc Hội đồng bảo hiến) có thẩm quyền phán quyết về những vi phạm Hiến pháp trong hoạt động lập pháp, hành pháp, tư pháp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Cần sửa đổi chế định bầu cử đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân nhằm xác định rõ mối quan hệ giữa đại biểu dân cử với cử tri. Hạn chế việc đại biểu kiêm nhiệm các chức danh trong bộ máy hành chính nhà nước ở địa phương. Về cơ chế bầu cử đại biểu Quốc hội, việc phân định các khu vực bầu cử không nên trùng với các đơn vị hành chính, mà có thể đan xen giữa các tỉnh để tránh sự phụ thuộc của đại biểu vào chính nquyền địa phương. Quy định cụ thể cơ chế bãi nhiệm đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân khi không còn xứng đáng với sự tín nhiệm của nhân dân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Chính quyền địa phương&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Hiến pháp năm 1992 quy định 4 cấp chính quyền (Trung ương, cấp tỉnh, cấp huyện và cấp xã) nhưng trong tổ chức lại có sự rập khuôn về mô hình tổ chức, không phân biệt thẩm quyền, trách nhiệm của trung ương, địa phương và giữa các cấp chính quyền địa phương với nhau. Điển hình là thẩm quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật của cả ba cấp chính quyền địa phương đều giống hệt nhau. Điều này dẫn đến chồng chéo chức năng, nhiệm vụ; vừa đùn đẩy trách nhiệm, nhưng đồng thời tạo ra kẽ hở cho chính quyền lạm dụng, tùy theo trường hợp cụ thể, ví dụ như trong vụ Tiên Lãng chính quyền đã ban hành về những nội dung không thuộc thẩm quyền của mình. Hoặc là chính quyền địa phương mà có thẩm quyền điều động cả quân đội, nhất là để làm những việc không phải thuộc lĩnh vực quốc phòng là điều rất đáng phải bàn luận.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Có những lĩnh vực mặc dù được phân quyền cho chính quyền địa phương (như quản lý đất đai) nhưng việc quản lý của trung ương trong lĩnh vực này (xây dựng và công bố quy hoạch tổng thể) lại phân định không rõ ràng hoặc thực hiện không tốt, dẫn đến sự cát cứ của các địa phương, mỗi nơi thực hiện mỗi kiểu, làm phá vỡ trật tự quản lý nhà nước. Như đã phân tích, trong vụ Tiên Lãng, chính quyền huyện đã quy định thời hạn giao đất cho nhiều cá nhân, hộ gia đình rất tùy tiện: có người được giao 4 năm; có người 10 năm…Bình luận về các quy định liên quan đến chính quyền địa phương, có chuyên gia ví von, ở Việt Nam có nguy cơ phân chia thành 63 vương quốc nhỏ. Không chỉ thế, vụ việc Tiên Lãng cho thấy, đã có hiện tượng của một “tiểu vương quốc” trong số 500 huyện trên cả nước. Sửa đổi Hiến pháp 1992 là một cơ hội để góp phần xóa bỏ tình trạng cát cứ này.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Như vậy, nhìn từ Tiên Lãng, chính quyền địa phương là một trong những nội dung rất quan trọng cần sửa đổi, bổ sung trong Hiến pháp 1992. Như nhiều ý kiến đề xuất, có thể tổ chức 2 cấp chính quyền địa phương gồm cấp tỉnh và dưới cấp tỉnh (có thể là thành phố hay xã). Chính quyền địa phương bao gồm cơ quan do nhân dân địa phương bầu ra (HĐND), HĐND là cơ quan đại diện ở địa phương, Uỷ ban nhân dân là cơ quan tổ chức thực hiện ở địa phương, chịu sự giám sát của HĐND.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Về nhiệm vụ, quyền hạn, Hiến pháp và luật phải phân định những việc gì địa phương làm được thì trung ương không làm; những việc chỉ trung ương làm mà địa phương không làm như an ninh – quốc phòng, ngoại giao, tư pháp…; những việc cả trung ương và địa phương đều làm, nhưng có sự phân định rõ ràng. Ví dụ, từ vụ Tiên Lãng, thẩm quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật cần được phân định lại, không phải cấp nào cũng có thể ban hành như cấp nào, về bất kỳ lĩnh vực gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;Những biện pháp khác nhau đang được thực hiện để giải quyết vụ Tiên Lãng. Tuy nhiên, để ngăn ngừa những vụ Tiên Lãng khác, cần đặt các vấn đề nói trên trong bối cảnh sửa đổi Hiến pháp 1992 hiện nay. Từ 1992 đến 2012, nhìn từ Tiên Lãng, 20 năm đã đủ “chín” để nhận thấy nhiều quy định của Hiến pháp cần sửa đổi căn bản, ngay bây giờ. Nếu không, sẽ có nguy cơ lớn còn gây “phát nổ” ở nhiều nơi nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;---&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;1.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; http://diaoc.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=475831&amp;amp;ChannelID=204&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-size: small;"&gt;2.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; http://diaoc.tuoitre.vn/Index.aspx?ArticleID=475831&amp;amp;ChannelID=204&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-8526862618303084328?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/8526862618303084328'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/8526862618303084328'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/hien-phap-nhin-tu-tien-lang.html' title='ĐA DẠNG HÓA CÁC HÌNH THỨC SỞ HỮU ĐẤT ĐAI'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-Amt5V1K0dXA/TzYXL-rSHTI/AAAAAAAABNQ/uSU4Jr478Kg/s72-c/chieutapa_1964.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-9017709158493208243</id><published>2012-02-11T14:04:00.018+07:00</published><updated>2012-02-14T20:53:58.697+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>VỤ CƯỠNG CHẾ THU HỒI ĐẤT Ở TIÊN LÃNG: CÓ AI THOÁT TỘI?</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-vFxJ5PPmKtA/TzYSKmMIB-I/AAAAAAAABNA/ieHexS-smgE/s1600/tatnien-3-lua.jpg" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/-vFxJ5PPmKtA/TzYSKmMIB-I/AAAAAAAABNA/ieHexS-smgE/s320/tatnien-3-lua.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Từ một thông tin ban đầu trên báo chí &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=makNZIGwt0k&amp;amp;feature=player_embedded"&gt;cáo buộc một chiều toàn bộ tội lỗi cho gia đình anh Vươn&lt;/a&gt;, đến hôm nay dù muộn, dù chưa làm hài lòng được tất cả những người quan tâm đến vụ việc này, nhưng Thủ tướng cũng đã khẳng định được một vấn đề mấu chốt nhất rằng &lt;a href="http://baodientu.chinhphu.vn/Home/Thu-tuong-Chinh-phu-Nguyen-Tan-Dung-ket-luan-ve-vu-viec-cuong-che-thu-hoi-dat-tai-Tien-Lang/20122/128380.vgp"&gt;&lt;i&gt;quyết định thu hồi đất và quyết định cưỡng chế thu hồi đất là trái luật&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;. Khẳng định đó theo tôi đã là một thắng lợi bước đầu của người dân cả nước - những người đã lên tiếng qua báo chí và đặc biệt là mạng Internet về vụ việc này. Tuy nhiên tôi nghĩ vấn đề chắc sẽ không dừng lạiở đây&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; vì thực tế còn rất nhiều người khác liên quan trực tiếp đến việc cưỡng chế vẫn chưa bị xửlý.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trong bài “Lãnh đạo TP Hải Phòng nói gì? Đăng trênBáo Thanh niên số 34(5886) thứ sáu 03/02/2012, ông Đan Đức Hiệp, Phó chủ tịchthường trực UBND TP Hải Phòng khi trả lời phỏng vấn của phóng viên báo ThanhNiên rằng: “&lt;i&gt;Ngày 26/07/2011 anh LêVăn Hiền, Chủ tịch UBND Huyện Tiên lãng ký văn bản gửi &lt;b&gt;thường trực Thành ủy, Uỷ ban TP&lt;/b&gt; báo cáo về việc cưỡng chế đầm củaông Luân, ông Vươn. Trong đó đề nghị TP chỉ đạo các cơ quan chức năng, khối nộichính của TP phối hợp với Huyện Tiên Lãng tổ chức cưỡng chế. Ngày 17/08/2012,sau khi họp giao ban, nghe báo cáo, nhận thấy việc thu hồi khu đầm là cầnthiết, &lt;b&gt;lãnh đạo TP đồng ý về chủ trươngthu hồi đất&lt;/b&gt;. Giao thanh tra TP, CA, sở TN-MT hướng dẫn UBND Huyện Tiên Lãngthực hiện việc cưỡng chế đảm bảo đúng quy định của Pháp luật.&lt;/i&gt;” Như vậy thường trực thành ủy, mà đứngđầu là Bí thư Nguyễn Văn Thành cũng như Ủy ban thành phố không thể vô can. Trách nhiệm của họ đến đâu? Không thể chỉ là "kiểm điểm, rút kinh nghiệm", mà là phải "xử lý".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Q9nnfnVMGWA/TzYT9pdVitI/AAAAAAAABNI/wuObDc8dIaQ/s1600/423957_2864424368749_1203931357_32387601_1295001259_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="299" src="http://4.bp.blogspot.com/-Q9nnfnVMGWA/TzYT9pdVitI/AAAAAAAABNI/wuObDc8dIaQ/s320/423957_2864424368749_1203931357_32387601_1295001259_n.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hơn nữa gia đình Đoàn Văn Vươn đã tiếnhành khởi kiện lên Tòa án huyện nhưng thua kiện, khởi kiện tiếp lên Tòa án tỉnhthì không được giải quyết. &lt;span class="content"&gt;Vậy thì l&lt;/span&gt;ật ngược lại vấn đề &lt;i&gt;các thẩm phán&lt;/i&gt; &lt;span class="content"&gt;&lt;i&gt;Tòa án huyện, Tòa án tỉnh họ không nhận ranhững lỗi sai rất sơ đẳng từ quyết định thu hồi đất đó ư?&lt;/i&gt; Thu hồi đất mà chính quyền &lt;/span&gt;hoàn toàn không cóphương án đền bù, không đối thoại, không đưa ra được mục đích thu hồi đất làgì, vậy mà Tòa án cũng có thể nhắm mắt làm ngơ sao?&lt;span class="content"&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;Tráchnhiệm của những vị thẩm phán này như thế nào? Không lẽ thoát tội?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="content"&gt;Chính việc giao đất, thu hồi đất và việc cưỡng chế &lt;/span&gt;là nguồn gốc dẫn đến hành vi chống trả củaanh em Đoàn Văn Vươn. Vậy thì đ&lt;i&gt;ến nay khi mà hành vi thu hồi đất, cưỡng chế của chính quyền đã được kết luận là bất hợp phá&lt;/i&gt;p (dù là từ phía Thủ tướng chính phủ, không phải Tòa án), &lt;i&gt;thì hành vi của anh Vươn nên được cân nhắc, xem xét theo hướng là một hành vi phòng vệ chính đáng theo Điều 15 Khoản 1 BLHS 2009, bởi lẽ việc làm đó về bản chất là &lt;/i&gt;hành vi chống trả lại người đang có hành vi trái pháp luật trực tiếp xâm phạm&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt; lợi ích chính đáng của mình, xâm hại chỗ ở hợp pháp của mình một cách cần thiết. &lt;/i&gt;Đã coi là phòng vệ chính đáng thì đó không phải là tội phạm. Không là tội phạm thì cũng không đặt ra vấn đề trách nhiệm pháp lý.&lt;i&gt; &lt;/i&gt;Khi xem xét hành vi của anh em Đoàn Văn Vươn cũng cần hết sức lưu ý rằng &lt;i&gt;địa điểm thực hiện hành vi&lt;/i&gt;&lt;i&gt; là chỗ ở riêng của họ, hoàn toàn không nằm trong diện tích đất bị cưỡng chế&lt;/i&gt; &lt;i&gt;và động cơ thực hiện hành vi là để bảo vệ tài sản&lt;/i&gt;.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="content"&gt;Để thực hiện đúng chính sách "không để lọt kẻ phạm tội và không làm oan người vô tội", theo tôi cần phải tiếp tục tiến hành khởi tố hành vi vi phạm pháp luật của những người có trách nhiệm liên quan như kể trên và tiếp tục minh oan, bồi thường thiệt hại do tài sản đã bị phá hủy cho anh em của Đoàn Văn Vươn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Lẽ đương nhiên một văn bản pháp luật của Thủ tướng không thể can thiệp sang cả vấn đề thuộc thẩm quyền của lĩnh vực lập pháp, tư pháp nhưng người dân vẫn mong rằng kết luận của Thủ tướng là bước khởi đầu quan trọng cho một quá trình dài hơi hơn để xử lý hàng loạt sai phạm liên quan khác, cũng như bước khởi đầu cho một quá trình giải quyết dứt điểm tận gốc vấn đề sở hữu đất đai. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nếu chúng ta không lên tiếng, bạo tàn sẽ lên ngôi. Đó chính là chân lý ngàn đời. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hy vọng đây sẽ làsự khởi đầu cho nhiều đột phá mới, đem lại nhiều điều tốt đẹp không chỉ với gia đình Đoàn Văn Vươn, mà còn với tất cả những người nông dân cảnước.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;NMT&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;h1 style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbHeadline" style="font-size: small;"&gt;------------- &lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;&lt;h1 style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://baodientu.chinhphu.vn/Home/Thu-tuong-Chinh-phu-Nguyen-Tan-Dung-ket-luan-ve-vu-viec-cuong-che-thu-hoi-dat-tai-Tien-Lang/20122/128380.vgp"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbHeadline"&gt;Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng kết luận về vụ việc cưỡng chế thu hồi đất tại Tiên Lãng&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;&lt;div class="dtContentDate" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbDate" style="font-size: small;"&gt;5:54 PM, 10/02/2012&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbDesc" style="font-size: small; font-weight: bold;"&gt;(Chinhphu.vn) – Chiều 10/2, tại Văn phòng Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã chủ trì họp về vụ việc cưỡng chế thu hồi đất trên địa bàn xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng. &lt;br /&gt;•&amp;nbsp;&lt;a href="http://www1.chinhphu.vn/pls/portal/docs/PAGE/VIETNAM_GOVERNMENT_PORTAL/NEWS_REP/HD_CUACHINHPHU/NAM2012/THANG2/THONGBAO.PDF"&gt;Thông báo&amp;nbsp;kết luận của Thủ tướng &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;img alt="" src="http://baodientu.chinhphu.vn/Uploaded_VGP/nguyenductuan/20120210/_BAC0003.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Toàn cảnh cuộc họp - Ảnh Chinhphu.vn&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;Tham dự cuộc họp có Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân,&amp;nbsp;lãnh đạo Bộ Tài nguyên và Môi trường, Bộ Công an, Bộ Tư pháp, Thanh tra Chính phủ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ Thông tin và Truyền thông, Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam,&amp;nbsp;Ủy ban Kiểm tra&amp;nbsp;Trung ương, Ban Tuyên giáo Trung ương, Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội, Ban Dân nguyện của Uỷ ban Thường vụ Quốc hội, Toà án nhân dân tối cao, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao; Hội Nông dân Việt Nam, Bí thư Thành uỷ Hải Phòng và Chủ tịch UBND&amp;nbsp;thành phố&amp;nbsp;Hải Phòng và một số cơ quan thông tin báo chí.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;Sau khi nghe báo cáo tổng hợp chung của Văn phòng Chính phủ và các ý kiến phát biểu của các đại biểu dự họp,&amp;nbsp; Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có ý kiến kết luận như sau:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;I.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;Những năm qua, chính sách pháp luật về đất đai có rất nhiều thay đổi. Từ năm 1987 đến nay, Luật Đất đai đã được ban hành mới 3 lần (1987, 1993, 2003) và sửa đổi 2 lần (1998, 2001). Hàng trăm văn bản dưới luật cũng được ban hành, sửa đổi nhưng vẫn còn không ít vấn đề chưa đủ rõ, thậm chí trùng chéo, mâu thuẫn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;Trình độ, năng lực cán bộ quản lý đất đai, nhất là ở cơ sở còn nhiều hạn chế trong khi đất đai đang biến động rất nhanh, văn bản pháp luật về đất đai lại rất nhiều và phức tạp, nên công tác quản lý đất đai trong cả nước còn nhiều bất cập. Nhiều vấn đề phát sinh trong quản lý và sử dụng đất đai chưa được điều chỉnh và xử lý kịp thời; khiếu kiện về đất đai chiếm trên 70% tổng số vụ khiếu kiện và có nhiều vụ việc kéo dài. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;Trong những năm qua, cấp uỷ, Ủy ban nhân dân huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng đã quan tâm lãnh đạo chỉ đạo thực hiện công tác quản lý nhà nước về đất đai, không ngừng nâng cao hiệu quả&amp;nbsp;sử dụng đất nói chung và đất bồi ven biển nói riêng, góp phần phát triển&amp;nbsp;kinh tế-xã hội&amp;nbsp;khá nhanh và toàn diện, bảo đảm quốc phòng an ninh, trật tự an toàn xã hội, nâng cao đời sống của nhân dân. Đối với ông Đoàn Văn Vươn chính quyền địa phương đã giao đất, kể cả giao bổ sung phần đất lấn chiếm sau khi đã xử phạt hành chính, tạo điều kiện thuận lợi cho ông Vươn đầu tư tôn tạo, nuôi trồng thủy sản trên diện tích đất được giao.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;Tuy nhiên, UBND huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng đã có&amp;nbsp; những sai phạm trong giao đất, thu hồi đất, cưỡng chế thu hồi đất đã giao cho ông Đoàn Văn Vươn như sau:&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;1. Việc giao đất, thu hồi đất&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;- &lt;/b&gt;Quyết định số 447/QĐ-UB ngày 4 tháng 10 năm 1993 của Uỷ ban nhân dân huyện Tiên Lãng giao 21 ha đất cho ông Đoàn Văn Vươn là phù hợp với quy định của pháp luật đất đai tại thời điểm ban hành. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-size: small;"&gt;Quyết định số 220/QĐ-UB ngày 9 tháng 4 năm 1997 của Uỷ ban nhân dân huyện Tiên Lãng giao bổ sung 19,3 ha đất cho ông Đoàn Văn Vươn vào mục đích&amp;nbsp; nuôi trồng thuỷ sản với thời hạn 14 năm, tính từ ngày 4 tháng 10 năm 1993 là đúng thẩm quyền và phù hợp với thực tế sử dụng đất. Tuy nhiên &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;quyết định này không đúng với quy định của pháp luật đất đai về giao đất, cho thuê đất; về thời hạn giao đất và thời điểm tính thời hạn giao đất.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;- &lt;/b&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Các Quyết định số 460/QĐ-UBND ngày 23/4/2008, Quyết định số 461/QĐ-UBND ngày 07/4/2009 của Uỷ ban nhân dân huyện Tiên Lãng thu hồi đất của ông Đoàn Văn Vươn với lý do hết thời hạn sử dụng là không đúng với quy định của Luật Đất đai 2003 và Nghị Định 181/2004/NĐ-CP ngày 29/10/2004 của Chính phủ về thi hành Luật Đất đai năm 2003.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap"&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;img alt="" src="http://baodientu.chinhphu.vn/Uploaded_VGP/nguyenductuan/20120210/_BAC0072.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;&lt;div align="center"&gt;Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu kết luận cuộc họp. - Ảnh Chinhphu.vn&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;2. Việc cưỡng chế thu hồi đất&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify" style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;Do quyết định thu hồi đất không đúng với quy định của pháp luật đất đai nên Quyết định cưỡng chế thu hồi đất cũng không đúng pháp luật. Mặt khác, việc tổ chức cưỡng chế thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng cũng có nhiều thiếu sót, sai phạm.&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;3. Việc phá dỡ nhà của ông Đoàn Văn Vươn &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Việc lãnh đạo chính quyền địa phương chỉ đạo phá nhà của ông Đoàn Văn Vươn là có dấu hiệu vi phạm pháp luật hình sự cần phải được khởi tố, điều tra làm rõ và xử lý nghiêm minh&lt;/span&gt;.&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;II.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl00_mainContent_bodyContent_lbBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thủ tướng Chính phủ hoan nghênh việc lãnh đạo thành phố Hải Phòng nghiêm túc kiểm điểm, nhận khuyết điểm, trách nhiệm và đã lãnh đạo, chỉ đạo cần thiết đối với vụ việc này. Thủ tướng Chính phủ yêu cầu lãnh đạo thành phố Hải Phòng tiếp tục thực hiện tốt các công việc sau: &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;1. Chỉ đạo thu hồi các quyết định không đúng pháp luật của UBND huyện Tiên Lãng về việc thu hồi đất và cưỡng chế thu hồi đất đã giao cho ông Đoàn Văn Vươn. Xử lý các vi phạm về sử dụng đất của ông Đoàn Văn Vươn theo quy định của pháp luật và làm thủ tục cho ông Đoàn Văn Vươn sử dụng đất theo đúng quy định của Luật Đất đai. Chỉ đạo Toà án nhân dân thành phố Hải Phòng và Toà án nhân dân huyện Tiên Lãng nghiêm túc kiểm điểm việc xét xử đối với vụ việc này. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap"&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;img alt="" src="http://baodientu.chinhphu.vn/Uploaded_VGP/nguyenductuan/20120210/Cuoc%20hop%20co%20su%20tham%20gia%20cua%20Lanh%20dao%20Tp%20Hai%20Phong%20va%20lanh%20dao%201%20so%20ban%20nghanh.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;&lt;div align="center"&gt;Cuộc họp có sự tham gia của lãnh đạo thành phố Hải Phòng và một số Bộ, Ban ngành - Ảnh Chinhphu.vn/Nhật Bắc&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div align="justify"&gt;2. &lt;span style="background-color: #ea9999;"&gt;&lt;b&gt;Chỉ đạo cơ quan bảo vệ pháp luật &lt;/b&gt;khởi tố, điều tra và sớm đưa ra xét xử nghiêm minh theo đúng qui định của pháp luật việc phá dỡ nhà của ông Đoàn Văn Vươn. Đình chỉ công tác những cán bộ đã chỉ đạo phá dỡ nhà của ông Đoàn Văn Vươn&lt;/span&gt;. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;3.&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;span style="background-color: #ea9999;"&gt;&lt;b&gt;Chỉ đạo&lt;/b&gt; &lt;b&gt;cơ quan bảo vệ pháp luật&lt;/b&gt; khẩn trương đưa vụ án “giết người và chống người thi hành công vụ” ra xét xử công khai, bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật.&lt;/span&gt; Kiến nghị các cơ quan tiến hành tố tụng xem xét tình tiết giảm nhẹ đối với bị cáo do các quyết định không đúng pháp luật của UBND huyện Tiên Lãng.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;4. Chỉ đạo huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm và có hình thức xử lý theo đúng quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước đối với các tổ chức, cá nhân liên quan đến những vi phạm trong việc giao đất, thu hồi đất, tổ chức cưỡng chế, phá dỡ nhà của ông Đoàn Văn Vươn. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;5. Lãnh đạo thành phố Hải Phòng kiểm điểm làm rõ trách nhiệm về việc: &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;- Chấp thuận đề nghị cưỡng chế thu hồi đất không đúng pháp luật của UBND huyện Tiên Lãng.&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;- Khi vụ việc xảy ra chậm chỉ đạo làm rõ đúng sai và trách nhiệm của tập thể, cá nhân; báo cáo chưa đầy đủ - nghiêm túc với Thủ tướng Chính phủ; việc thực hiện cung cấp thông tin chưa kịp thời, thiếu chặt chẽ gây bức xúc trong dư luận.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;6. Lãnh đạo thành phố Hải Phòng &lt;span style="background-color: #ea9999;"&gt;kiểm điểm rút kinh nghiệm sâu sắc&lt;/span&gt; qua vụ việc này và chỉ đạo rà soát, chấn chỉnh công tác quản lý nhà nước về đất đai, kiện toàn bộ máy và nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ công chức làm công tác quản lý nhà nước về đất đai, không để xảy ra vụ việc tương tự. Sớm ổn định tình hình mọi mặt của huyện Tiên Lãng. Thực hiện tốt Nghị quyết Trung ương 4 khoá XI về xây dựng Đảng, phát huy thành tựu to lớn và truyền thống tốt đẹp của thành phố Hải Phòng, tập trung lãnh đạo chỉ đạo thực hiện thắng lợi Kế hoạch phát triển&amp;nbsp;kinh tế-xã hội&amp;nbsp;5 năm 2011-2015 mà Đại hội Đảng bộ Thành phố đã đề ra. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Những công việc trên phải được thực hiện khẩn trương, nghiêm túc với tinh thần trách nhiệm cao và báo cáo Thủ tướng Chính phủ kết quả thực hiện. &lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;b&gt;III.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Qua vụ việc cưỡng chế thu hồi đất ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng, Thủ tướng Chính phủ yêu cầu: &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;1. Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trong cả nước chủ động rà soát, chấn chỉnh công tác quản lý nhà nước về đất đai, nhất là việc thu hồi và cưỡng chế thu hồi đất bảo đảm theo đúng quy định của pháp luật. Đề cao trách nhiệm, tập trung giải quyết tốt các khiếu nại, tố cáo của công dân về đất đai.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" class="dtContentImgWrap"&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="dtContentImgFig"&gt;&lt;img alt="" src="http://baodientu.chinhphu.vn/Uploaded_VGP/nguyenductuan/20120210/khu%20dam%20cua%20ong%20Doan%20Van%20Vuon.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td class="dtContentImgDesc"&gt;&lt;div align="center"&gt;Khu đầm của gia đình ông Đoàn Văn Vươn.&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div align="justify"&gt;2. Bộ Tài nguyên và Môi trường&amp;nbsp;chủ trì phối hợp với các bộ ngành liên quan tiến hành rà soát, sửa đổi bổ sung các quy định về quản lý, sử dụng đất đai. Khẩn trương tiến hành tổng kết thực hiện Nghị quyết Trung ương 7 khóa IX về tiếp tục đổi mới chính sách, pháp luật đất đai để kiến nghị sửa đổi Luật Đất đai cho phù hợp với thực tế tình hình và yêu cầu phát triển mới.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;3. Bộ Tư pháp nghiên cứu, đề xuất xây dựng thể chế để kiểm soát việc ban hành các quyết định hành chính của chính quyền các cấp.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;4. &lt;span style="background-color: #ea9999;"&gt;Thủ tướng Chính phủ kiến nghị Chánh án Toà án nhân dân tối cao theo thẩm quyền xem xét theo thủ tục tái thẩm đối với bản án, quyết định của Toà án nhân dân thành phố Hải Phòng và Toà án nhân dân huyện Tiên Lãng&lt;/span&gt;. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;5. Thủ tướng Chính phủ hoan nghênh các cơ quan thông tin đại chúng đã góp phần tích cực để các cơ quan chức năng làm sáng tỏ và có sự chỉ đạo phù hợp đối với vụ việc này. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Yêu cầu các cơ quan thông tấn báo chí tiếp tục phát huy vai trò và trách nhiệm của mình, đóng góp thiết thực hơn nữa vào việc xây dựng Đảng và bộ máy nhà nước trong sạch vững mạnh, phát huy quyền làm chủ và bảo vệ lợi ích chính đáng của nhân dân. Nghiêm túc rút kinh nghiệm, hết sức tránh việc đưa tin không khách quan, không đúng bản chất sự việc làm phương hại đến lợi ích của đất nước và người dân. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Yêu cầu Bộ Thông tin và Truyền thông phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương và các cơ quan chủ quản, tăng cường chỉ đạo, quản lý, tạo điều kiện thuận lợi cho báo chí hoạt động đúng chủ trương của Đảng và pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia tuyên truyền định hướng dư luận xã hội; kịp thời chấn chỉnh, xử lý những vi phạm để báo chí nước ta ngày càng vững mạnh, đóng góp xứng đáng vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thủ tướng Chính phủ hoan nghênh những ý kiến đóng góp tâm huyết, xác đáng đối với vụ việc này của các đồng chí lão thành, các chuyên gia và nhiều cán bộ, nhân dân đã gửi trực tiếp đến Thủ tướng hoặc thông qua các phương tiện thông tin đại chúng và mong tiếp tục nhận được ý kiến đóng góp xây dựng đối với việc quản lý, điều hành của Chính phủ và chính quyền các cấp./. &lt;/div&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;b&gt;Nguyễn Hoàng – Nhật Bắc &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-9017709158493208243?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/9017709158493208243'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/9017709158493208243'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/trach-nhiem-cua-nhung-nguoi-lien-quan.html' title='VỤ CƯỠNG CHẾ THU HỒI ĐẤT Ở TIÊN LÃNG: CÓ AI THOÁT TỘI?'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-vFxJ5PPmKtA/TzYSKmMIB-I/AAAAAAAABNA/ieHexS-smgE/s72-c/tatnien-3-lua.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-5738973092588345354</id><published>2012-02-09T23:05:00.001+07:00</published><updated>2012-02-09T23:06:02.831+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><title type='text'>TIÊN LÃNG VÀ CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tác giả: Phạm Duy Nghĩa&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nguồn: Báo Tuổi trẻ, đăng ngày 9/2/2012,&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Thoi-su-suy-nghi/476768/Tien-Lang-va-con-duong-phia-truoc.html"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;TT - Chỉ trong vòng một tháng, với hơn 750 bài báo đưa tin về vụ án Đoàn Văn Vươn, huyện Tiên Lãng trở nên nổi tiếng. Xét về hành vi phạm tội, vụ án này sẽ sớm khép lại.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Song ở khía cạnh là một sự kiện truyền thông, góp phần thực hiện quyền được biết, được bàn và được tham gia giám sát của người dân đối với chính quyền, dư âm và ảnh hưởng đa chiều vụ việc ở Tiên Lãng có thể còn tiếp biến lâu dài.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Xuất hiện ban đầu như một thông tin về tội phạm, ngạc nhiên bởi mức độ chống trả dữ dội tới mức phạm tội của một gia đình nông dân trước lực lượng cưỡng chế, báo chí đã từng bước góp phần tìm hiểu sự thật chìm sâu sau dòng tin ngắn ngủi ấy. Đằng sau Tiên Lãng là số phận của hàng triệu nông dân với quyền sử dụng đất nông nghiệp sắp hết hạn được giao trong năm tới. Vốn đã mong manh, dễ bị cưỡng chế thu hồi chỉ bởi những quyết định của chính quyền cơ sở, quyền tài sản của nông dân cũng kém được bảo hộ bởi quy trình khiếu nại, tố cáo, khởi kiện ra tòa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Do tính chất đại diện ấy, sự việc đã nhanh chóng trở thành mối quan tâm lan rộng trong một xã hội luôn biết ơn và nhớ tới công lao của nông dân. Người ta đòi hỏi phải bảo vệ quyền tài sản chính đáng của nông dân, đề xuất sửa đổi pháp luật đất đai, kéo dài thời hạn giao đất và bảo vệ quyền tài sản đó trước các nguy cơ bị thu hồi bất kỳ lúc nào. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Từ chức năng đưa tin, báo chí đã trở thành môi trường truyền thông giúp người dân biết rõ sự thật và bày tỏ ý chí. Đằng sau những tranh luận ồn ào, ý chí giành lấy quyền tài sản vững chắc cho nông dân đã vang dội lên từng mặt báo.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Người dân nước ta yêu hòa bình, ai cũng muốn yên ổn để làm ăn. Song sự yên ổn ấy chỉ có được nếu mọi hành xử của chính quyền đều minh bạch, đáng tin cậy, có thể dự báo và lường trước được. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cách hành xử lạ đời của chính quyền huyện Tiên Lãng đã đổ thêm dầu vào ngọn lửa dư luận. Càng che chắn bưng bít thì càng khơi mào cho giới truyền thông điều tra, truy tìm sự thật tới cùng. Tiên Lãng, thật vô tình, đã trở thành một diễn đàn giúp nhân dân và công luận cùng truy vấn trách nhiệm giải trình của chính quyền.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Một mùa xuân mới vừa tới. Thêm sức ép từ Tiên Lãng, tin rằng Luật đất đai sẽ được sửa để bảo vệ ổn định xã hội, bảo vệ nông dân. Chỉ có điều sau khi được sửa, thiện ý của đạo luật mới vẫn có nguy cơ bị lu mờ dần bởi những người thừa hành công vụ thiếu công tâm. Vì lẽ ấy, sửa luật mới chỉ là bước khởi đầu, xây dựng một bộ máy chính quyền minh bạch, thật sự chịu trách nhiệm trước nhân dân mới là con đường xa phía trước.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-5738973092588345354?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/5738973092588345354'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/5738973092588345354'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/tac-gia-pham-duy-nghia-nguon-bao-tuoi.html' title='TIÊN LÃNG VÀ CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-91831488922985036</id><published>2012-02-09T22:46:00.000+07:00</published><updated>2012-02-09T22:46:24.926+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Giáo dục'/><title type='text'>MUỐN HAY KHÔNG MUỐN</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Tác giả: Nguyễn Thị Từ Huy&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Nguồn: Báo Văn hóa Nghệ An, đăng ngày 9/2/2012,&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Ở Việt Nam hiện nay, ta thấy không chỉ có nông dân bị bần cùng hóa bởi chính sách ruộng đất bất hợp lý và bởi chế độ cưỡng chế đất đai bất công mà vụ Đoàn Văn Vươn là một ví dụ nổi bật, đang là mối quan tâm chung của dư luận ở thời điểm giao thời giữa năm cũ và năm mới này. Cũng không chỉ có công nhân bị bần cùng hóa. Mà cả giới lao động trí óc cũng bị bần cùng hóa. &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Trong khi mà trong xã hội hiện thời có những nghề cho phép một số người lao động hưởng lương lên đến cả trăm triệu đồng một tháng, thì lương khởi điểm của giáo viên nói chung chưa đến hai triệu, lương khởi điểm của giảng viên đại học trên hai triệu một chút. Lương của các nghiên cứu viên ở các viện nghiên cứu còn thấp hơn, vì dù sao ngạch giảng dạy còn được cộng thêm một số phần trăm đứng lớp. Với giá cả hiện tại, mức lương đó không thể đảm bảo cho các sinh hoạt tối thiểu hàng ngày của những người lao động trí óc, nhất là ở các thành phố lớn. Một chế độ lương như vậy là một chế độ lương mang tính chất bần cùng hóa. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Người lao động trí óc bị bần cùng hóa và bị đẩy đến chỗ không còn có thể nghĩ gì khác ngoài việc làm sao kiếm cho đủ tiền để sống&lt;/span&gt;. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Nghịch lý ở đại học (và các trường học nói chung) là sau khi mất nhiều năm học hành, cố gắng để đạt kết quả xuất sắc, người giảng viên được giữ lại trường giảng dạy, thì nỗi lo lắng bận tâm của họ không phải là trau dồi kiến thức, phát triển năng lực chuyên môn, mà là làm gì để sống&lt;/span&gt;. Vậy đấy, đi làm rồi, có được một nghề rồi, một nghề được xem là cao quý hẳn hoi, nhưng lại phải khốn khổ loay hoay tìm cách trả lời câu hỏi&amp;nbsp;: «&amp;nbsp;làm gì để sống&amp;nbsp;?&amp;nbsp;»&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftn1" name="_ftnref1" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Điều nguy hại đáng nói ở đây là&amp;nbsp;: người lao động trí óc bị bần cùng hóa bởi chế độ lương phải lao vào các hoạt động kiếm sống, và sau một thời gian thì họ khó có thể giữ được các hoạt động trí óc, mặc dù lao động của họ vẫn được xếp vào loại lao động trí óc, ví dụ như nghề nghiên cứu hay đi dạy. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Thực tế cho thấy là có một số giảng viên ở bậc đại học đi dạy rất nhiều nhưng để nói là họ có hoạt động trí óc thì rất khó, bằng chứng là họ không có công bố hoặc nếu có thì đó là những bài viết mà chất lượng khoa học thấp, ít hàm lượng tri thức và phát kiến, ít hàm lượng tư duy. Bài giảng của họ chỉ là tổng hợp lại kiến thức của người khác, đã thế nhưng kiến thức cũng không được thường xuyên cập nhật, bài giảng của họ có thể được soạn một lần để giảng trong nhiều năm và giảng ở nhiều nơi&lt;/span&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Một nghịch lý khác mà giới trí thức ở các nước phát triển rất khó có thể hình dung, nhưng đang là thực tế của xã hội chúng ta: &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;giới lao động trí óc ở Việt Nam không những bị bần cùng hóa về đời sống vật chất, mà còn bị / tự bần cùng hóa cả về đời sống tinh thần. Hiện tượng này đang thành ra phổ biến&amp;nbsp;: những người, về nguyên tắc, phải làm việc với sách vở lại rất ít đọc sách, không quan tâm đến các vấn đề xã hội. Họ tự phủ nhận vai trò và trách nhiệm xã hội của họ&lt;/span&gt;. Không hiếm những lời phàn nàn kiểu như&amp;nbsp;: giới văn chương gặp nhau không nói chuyện văn chương, mà nói chuyện bất động sản, đất đai, nhà cửa, ô tô. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Mặt khác đa số tự nguyện tuân theo những quy định thành văn và bất thành văn về cách thức tư duy, đường hướng tư duy, hệ quả tất yếu là sự nghèo nàn trong nội dung tư duy, và hệ lụy thê thảm nhất là không ít người có nguy cơ đánh mất khả năng tư duy và thói quen tư duy, dẫn đến việc mất khả năng phân tích, mất khả năng tự quyết định, chỉ còn biết chấp nhận và chờ đợi những quyết định từ trên xuống, dù những quyết định đó sai hay đúng, dù chúng có tác hại như thế nào chăng nữa. Thậm chí có những người còn rất trẻ cũng đã tỏ ra không biết làm gì nếu không được định hướng. Trong khi đó, hoạt động trí óc, về thực chất, là một hoạt động mang tính tự do&amp;nbsp;; và không có gì có thể tước đoạt được thứ tự do đó. Đối với tư duy tất cả đều được phép. Người ta có thể bị tước đoạt tự do công bố, tự do phát ngôn và trình bày công khai&amp;nbsp;; nhưng tự do tư duy thì không gì có thể động đến được. Do đó có thể nói rằng đa số thuộc giới lao động trí óc ở ta &lt;i&gt;tự nguyện&lt;/i&gt; tuân theo các định hướng suy nghĩ từ bên ngoài, hoặc khép mình vào những giới hạn do tự mình đặt ra, và hình dung rằng giới hạn đó trùng với những gì được phép, không lấn sang khu vực của những gì không được phép.&amp;nbsp;Tuy nhiên thực tế cho thấy, sự tự giới hạn này phản ánh một nỗi lo sợ nhiều khi thiếu căn cứ, bởi vì những gì «&amp;nbsp;không được phép&amp;nbsp;» đối với người này lại là «&amp;nbsp;được phép&amp;nbsp;» (đúng hơn là «&amp;nbsp;tự cho phép&amp;nbsp;») đối với người kia.&amp;nbsp;Cái vòng kim cô, do vậy, không phải chỉ là sự áp đặt từ bên ngoài, mà nó còn có tính nội sinh. Giới lao động trí óc tự tạo ra cái vòng đó và để nó xiết chặt từ bên trong vỏ não. Sự tự nguyện này, xét kỹ, không gì khác hơn là hệ quả của sự bần cùng hóa tinh thần. Nếu như một bộ phận lớn thuộc giới lao động trí óc Việt Nam được gọi là «&amp;nbsp;trí thức trùm chăn&amp;nbsp;» thì đó chính là hậu quả của sự (tự) bần cùng hóa về phương diện tinh thần này. Bởi lẽ giờ đây, khi các thói quen và quán tính đã được thiết lập một cách vững chắc, nếu họ có hất cái chăn đi, thì việc trình bày ý kiến cũng hoàn toàn không đơn giản và không dễ dàng. Thử giả định rằng họ được chuyển sang sống ở các nước dân chủ và họ có toàn quyền phát ngôn về mọi chuyện mà không có bất kỳ một đe dọa nào hay một áp lực nào, thì liệu họ có thể tham gia phản biện như các trí thức ở các nước sở tại không&amp;nbsp;? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Sự bần cùng hóa tinh thần là một trong những nguyên nhân khiến giới lao động trí óc ở đây đánh mất sức mạnh, đánh mất khả năng phân biệt đúng sai, phải trái, và khiến họ có thể vi phạm các chuẩn mực đạo đức mà vẫn cảm thấy yên ổn lương tâm&lt;/span&gt;. Họ tìm sự yên ổn bằng cách sử dụng các lý lẽ mang tính&amp;nbsp;ngụy biện để bào chữa hoặc hợp pháp hóa cho sự vi phạm đạo đức hay sự vi phạm pháp luật. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Chẳng hạn giới giáo viên có thể tự cho là chính đáng khi nhận phong bì của học sinh và phụ huynh. Họ lập luận rằng đấy là để bù lại sự bất công trong chế độ thù lao của nhà nước. Họ đã dùng cái sai này để sửa cái sai khác, trong khi những giải pháp đúng đắn đã không được lựa chọn.&lt;/span&gt; (Chúng tôi sẽ còn trở lại bàn sâu hơn về điều&amp;nbsp;này). &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Họ thấy hay không thấy rằng, giữa cái phong bì và sự suy đồi đạo đức, sự suy thoái trầm trọng của nền giáo dục, có mối quan hệ khăng khít&amp;nbsp;?&lt;/span&gt; &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Họ thấy hay không thấy mối liên hệ nhân quả giữa cái phong bì và tệ nạn bằng cấp dởm, chức danh dởm, những thứ đã và đang đẩy chất lượng giáo dục xuống bờ vực thẳm&amp;nbsp;?&lt;/span&gt; Đơn giản là một khi đã nhận tiền của sinh viên thì họ không thể đánh trượt hay dành điểm kém cho luận văn hay luận án của sinh viên, dù cái luận văn hay luận án ấy có kém cỏi đến mức độ nào chăng nữa. Họ thấy hay không thấy rằng khi quyết định trao bằng thạc sĩ hay tiến sĩ cho một người không có năng lực tương xứng với học vị đó, thì họ đã gián tiếp đẩy bao nhiêu thế hệ học sinh vào nguy cơ bị ngu hóa, bị bần cùng hóa về mặt trí tuệ&amp;nbsp;? Vấn đề không chỉ là việc cho ra đời một tiến sĩ dỏm, mà cùng với tiến sĩ dỏm đó là hàng loạt thế hệ thanh thiếu niên phải gánh chịu hậu quả. Rồi những người thầy kém sẽ tạo ra các thế hệ những người thầy kém tiếp theo, cứ như vậy mà kéo dài tình trạng suy thoái.&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftn2" name="_ftnref2" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; Vậy những người làm giáo dục muốn đẩy trách nhiệm ấy cho ai&amp;nbsp;? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Vấn đề đối với giới lao động trí óc không hẳn chỉ là hợp tác hay bất hợp tác. Voltaire từng bị triều đình bỏ tù vài lần, nhưng rồi sau đó cũng có lúc ông hợp tác với triều đình Versailles và triều đình của Friedrich II, rồi lại bất hợp tác. Goethe từng giữ nhiều chức vụ trong các triều đình của Đức thời bấy giờ. Hugo từng thực sự mong muốn tham gia triều chính, muốn có ảnh hưởng để thực hiện các ý tưởng của mình. Ông trở thành người tin cẩn của Louis-Philippe năm 1844, và sau đó làm Nguyên lão nghị viên. Rồi tự lưu đày, từ chối trở về nước Pháp khi mà ông chưa thấy đất nước này có tự do. Dù ở thời kỳ nào trong đời họ, dù họ lựa chọn thái độ nào, hợp tác hay bất hợp tác, thì đó cũng là những nhân cách lớn, những trí tuệ lớn và những bản lĩnh văn hóa đáng nể trọng. Họ biết rõ họ làm việc vì ai, vì cái gì. Nhân loại đã được hưởng lợi rất nhiều từ sản phẩm của lao động trí óc của họ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Sự (tự) bần cùng hóa về tinh thần, về đời sống trí tuệ đã khiến cho đa phần giới lao động trí óc Việt Nam hiện nay mất dần các phẩm chất tư duy, mất cả năng lực làm việc trong lĩnh vực chuyên môn hẹp của mình, mất luôn cả bản lĩnh văn hóa, cả ý thức về sự đúng sai, cả phẩm chất đạo đức công dân&lt;/span&gt;. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Tự giữ cho mình trong sạch, chuẩn mực còn khó, nói chi đến chuyện dám đứng lên bảo vệ công lý, bảo vệ nhân tính&amp;nbsp;!&lt;/span&gt; Do vậy mà thuật ngữ «&amp;nbsp;trí thức trùm chăn&amp;nbsp;» cũng chưa hẳn đã xác đáng. Bởi lẽ trí thức trùm chăn dù thơ ơ với thế sự thì ít ra cũng còn giữ được căn cốt của người trí thức.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Vấn đề quan trọng đặt ra cho giới lao động trí óc Việt Nam hiện nay là &lt;b&gt;làm thế nào&lt;/b&gt; để thoát ra khỏi tình trạng bần cùng hóa cả về vật chất lẫn tinh thần. (Nếu nhìn vào các dấu hiệu của tài sản thì có vẻ như một số người thuộc giới lao động trí óc đã thoát khỏi sự bần cùng hóa về vật chất, nhưng nghịch lý là ở chỗ&amp;nbsp;: phương thức mà phần lớn trong số đó sử dụng để thoát nghèo lại góp phần thúc đẩy quá trình bần cùng hóa về tinh thần ở họ. &amp;nbsp;Điều này sẽ được đề cập vào một dịp khác.)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Nhưng có lẽ vấn đề còn quan trọng hơn là làm thế nào để, nếu không phải toàn bộ thì cũng là phần lớn, giới lao động trí óc của chúng ta &lt;b&gt;mong muốn&lt;/b&gt; thoát khỏi tình trạng bần cùng hóa ấy, nhất là thoát khỏi sự bần cùng hóa về tinh thần. Để tránh sa vào duy ý chí, cần nói rõ hơn rằng, dù «&amp;nbsp;Muốn&amp;nbsp;» chưa phải là điều kiện đủ, thì đó cũng là điều kiện cần. Hiện nay còn quá ít những người có mong muốn này. Một khi còn chưa có sự mong muốn, khi mà tình trạng chung là chấp nhận, chịu đựng và thỏa hiệp, thì việc đặt câu hỏi «&amp;nbsp;làm thế nào&amp;nbsp;» chỉ là một thứ xa xỉ phẩm mà thôi. Mong muốn là điểm khởi đầu giúp ta nhận ra rằng thực ra trong mỗi người đều có một nguồn năng lượng rất lớn. Cần phải để cho nguồn năng lượng đó được giải phóng để biến thành sức mạnh&amp;nbsp;; giải phóng khỏi nỗi sợ hãi, khỏi những định kiến, khỏi sự ràng buộc và hạn hẹp trong nhận thức. Mong muốn là điểm khởi đầu &amp;nbsp;giúp ta có thể đi tới chỗ đồng ý với John Stuart Mill rằng&amp;nbsp;: «&amp;nbsp;…nguồn gốc của mọi thứ đáng trọng trong con người như một thực thể có trí tuệ cũng như một thực thể có đạo đức, đó là phẩm chất sửa lại sai lầm của mình&amp;nbsp;»&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftn3" name="_ftnref3" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, và càng đồng ý với ông hơn về nhận định&amp;nbsp;: «&amp;nbsp;Con người có khả năng sửa chữa sai lầm của mình bằng thảo luận và trải nghiệm. Không phải chỉ có bằng trải nghiệm không thôi. Phải có thảo luận để biết trải nghiệm cần được suy đoán ra sao.&amp;nbsp;»&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftn4" name="_ftnref4" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[4]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Chỉ khi nào giới lao động trí óc có mong muốn thoát khỏi tình trạng bần cùng hóa này thì lúc đó họ mới nghĩ đến việc tìm giải pháp, tìm cách làm thế nào, khi đó họ mới có cơ may tìm lại được các giá trị của lao động trí óc. Bởi vì sự mong muốn sẽ kích hoạt trí não, sẽ khiến cho trí óc hoạt động, và sự hoạt động của trí óc là cách duy nhất giúp người ta tìm ra giải pháp tích cực nhất trong hoàn cảnh của mình&lt;/span&gt;. Như câu ngạn ngữ của người Pháp&amp;nbsp;: «&amp;nbsp;vouloir c’est pouvoir&amp;nbsp;»&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftn5" name="_ftnref5" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[5]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, hoặc như Đam San của Tây Nguyên&amp;nbsp;: «&amp;nbsp;Ta sẽ đi tới nơi ta muốn&amp;nbsp;».&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; line-height: 150%; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="line-height: 150%;"&gt;Vinh, ngày 24/1/2012&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br clear="all" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;hr align="left" size="1" width="33%" /&gt;&lt;div id="ftn1"&gt;&lt;div style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftnref1" name="_ftn1" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; Vì muốn tập trung vào chủ đề chính của bài viết, chúng tôi sẽ không đề cập đến một hiện tượng, đó là một số người thuộc giới lao động trí óc ở Việt Nam, bất chấp sự khắc nghiệt của hoàn cảnh, đã không ngừng nỗ lực làm việc. Đến mức mà, có lẽ các đồng nghiệp nước ngoài của họ cũng khó có thể hiểu được họ lấy đâu ra sức lực để có thể làm việc như thế trong một điều kiện tồi tệ như thế. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn2"&gt;&lt;div style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftnref2" name="_ftn2" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; Xin kể ra đây một câu chuyện nhỏ mà người viết bài này từng chứng kiến khi còn ở Pháp&amp;nbsp;: một sinh viên bậc master (tương đương với thạc sĩ ở Việt Nam) có cơ hội nhận học bổng làm tiến sĩ, nhưng cô ấy không nhận, và giải thích rằng, cô ấy tự thấy không có thiên hướng và không đủ khả năng làm nghiên cứu, vì thế cô ấy nghĩ rằng nên để suất học bổng đó cho người nào thực sự có năng lực và say mê nghiên cứu. Cô ấy sẽ tìm một việc phù hợp với trình độ và sở thích của mình. Trong ví dụ này ta thấy rõ những gì mà nền giáo dục Pháp đã đạt tới trong việc giáo dục con người. Những gì được Rousseau nói tới từ thế kỷ XVIII&amp;nbsp;: «&amp;nbsp;Con người thực sự tự do chỉ muốn điều gì anh ta có thể, và làm điều gì anh ta thích&amp;nbsp;» (&lt;i&gt;Emille hay là về giáo dục, &lt;/i&gt;bản dịch tiếng Việt của Lê Hồng Sâm và Trần Quốc Dương, NXB Tri Thức, 2008, tr. 95)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn3"&gt;&lt;div style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftnref3" name="_ftn3" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; John Stuart Mill, &lt;i&gt;Bàn về tự do,&lt;/i&gt; bản dịch tiếng Việt của&amp;nbsp;Nguyễn Văn Trọng, NXB Tri Thức, 2005, tr. 56&amp;nbsp;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn4"&gt;&lt;div style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftnref4" name="_ftn4" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[4]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; Như trên, tr. 56&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn5"&gt;&lt;div style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a class=" FCK__AnchorC" href="http://vanhoanghean.vn/van-hoa-va-doi-song/cuoc-song-quanh-ta/4021-muon-hay-khong-muon.html#_ftnref5" name="_ftn5" title=""&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;[5]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; Muốn là có thể thực hiện được.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-91831488922985036?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/91831488922985036'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/91831488922985036'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/muon-hay-khong-muon.html' title='MUỐN HAY KHÔNG MUỐN'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-1333320341885957436</id><published>2012-02-08T10:55:00.001+07:00</published><updated>2012-02-08T10:56:34.514+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>ĐẤT VÀ NÔNG DÂN</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="Summary" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; padding: 2px;"&gt;&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-upHr8tA9bjM/TzHwzATq10I/AAAAAAAABMs/8qe4z2Om3To/s1600/ImageHandlerLarge.ashx" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="171" src="http://4.bp.blogspot.com/-upHr8tA9bjM/TzHwzATq10I/AAAAAAAABMs/8qe4z2Om3To/s320/ImageHandlerLarge.ashx" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;span class="ThumnailAltText" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblThumnailAltText"&gt;Trung bình mỗi năm, cả nước mất khoảng 50.000 ha&lt;br /&gt;đất nông nghiệp cho các nhu cầu phi nông nghiệp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tác giả: Nguyên Ngọc &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nguồn: Tạp chí Tia sáng,&lt;br /&gt;đăng ngày 7/2/2012,&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;đăng lại bài trên Tia sáng năm 2008,&lt;br /&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=116&amp;amp;CategoryID=42&amp;amp;News=4880"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;div align="justify"&gt;Nông dân, tức là đất. Từ đất sinh ra,  mọc lên, lăn lộn trên đất mà sống và nuôi sống xã hội, đất là sức mạnh  duy nhất, là vũ khí duy nhất của nông dân. Không có đất của riêng mình  thì người nông dân như con bệnh bị mất hết sức đề kháng, không còn gì để  chống đỡ với các lực lượng dữ dằn của thị trường, mà lại là thị trường  hoang dã như chúng ta đang có.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Người ta rất thường có bệnh hay quên. Hồi kết thúc kháng chiến chống Pháp, trở về thành phố, về thủ đô, Tố Hữu đã ngậm ngùi nhắc: “…Nhà cao còn nhớ núi đồi nữa chăng?...”. Vậy mà rồi nhà cao khiến người ta chẳng còn nhớ thật.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Vừa qua lần quên thứ nhất, lại đến quên lần thứ hai.&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Công nghiệp hóa, hiện đại hóa, và thoát được khỏi khủng hoảng lương thực đến khốn khổ, ta lại chẳng mấy nhớ đến nông thôn, nông dân, những người không những đã nuôi ta suốt những năm dài gian nan nhất, mà còn từng là “chủ lực quân” của công cuộc biến cải xã hội to lớn, và kỳ diệu thay cũng lại là ngòi nổ dũng cảm và sáng tạo của công cuộc đổi mới đã cứu đất nước ra khỏi cơn khủng hoảng không hề ngắn… Để đến hôm nay nhiều người đã phải nói lên một sự thật đã tới hồi không còn có thể quay mặt làm ngơ nữa: nông dân chán ruộng, nông dân chán nông thôn. Nghĩa là về cả hai mặt quan trọng, sống còn nhất trong đời sống con người đã khủng hoảng thật quá sâu: &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;về kinh tế, người lao động trên ruộng đồng đã chán cả mảnh đất ngàn đời máu thịt của mình; về văn hóa thì cái nơi vốn là gốc rễ của văn hóa dân tộc ấy đã chán chường đến mức người ta không còn muốn sống ở đấy nữa, mặc dầu bỏ ra đi thì sẽ là lao vào một cuộc phiêu lưu cũng thật mịt mùng&lt;/span&gt;!&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Ai cũng biết quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa của nước ta trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập là một cuộc thách thức to lớn, như chưa từng có, về mặt nào đó còn nghiêm trọng, sâu sắc hơn cả chiến tranh. Thách thức ấy chắc chắn nông dân, nông thôn chịu đựng gay gắt hơn cả. Chủ nghĩa tư bản đã phải bỏ cả ba trăm năm để đi qua, và đi qua với “từng lỗ chân lông thấm máu”, tất nhiên là máu nông dân, ta học mãi rồi, cái thời “cừu ăn thịt người” ấy. Ta định đi qua trong vài ba chục năm. Mà trong cuộc đi qua ấy, vũ khí chủ yếu của người nông dân chính là đất. Nông dân, tức là đất. Từ đất sinh ra, mọc lên, lăn lộn trên đất mà sống và nuôi sống xã hội, đất là sức mạnh duy nhất, là vũ khí duy nhất của nông dân. Không có đất của riêng mình thì người nông dân như con bệnh bị mất hết sức đề kháng, không còn gì để chống đỡ với các lực lượng dữ dằn của thị trường, mà lại là thị trường hoang dã như chúng ta đang có. Họ từng làm chủ lực quân vô cùng kiên cường ấy bỗng trở nên lúc nào cũng nơm nớp lo sợ: sợ mất đất, cái mảnh đất vốn đã không phải là của họ, họ cứ như được cho sống nhờ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị “thu hồi”, bị “chuyển đổi”, bị đoạt mất. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Cái thứ đất quen thân, thống thiết, máu thịt với họ thế, mà bỗng trở nên rất đỗi kỳ lạ, ở trong tay họ, khi họ bị tước đi thì giá chỉ có mấy đồng, nhưng chỉ cần chuyển sang tay doanh nghiệp nào đó, một ông nước ngoài xa lạ, sang trọng nào đó thì bỗng có giá hàng nhiều tỷ!..&lt;/span&gt;.&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Nông dân, thời nào cũng vậy, xưa nay đều vậy, là cái nền của xã hội. Và cái nền thì không ồn ào, không hào nhoáng, không huênh hoang, nhưng chính vì là cái nền nên xã hội sẽ không thể yên nếu cái nền không yên&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Mọi sự phát triển, mọi bước đi tới sẽ chông chênh, nếu không đổ vỡ&lt;/span&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Và cách củng cố, trả sức lại cho cái nền ấy là vô cùng quan trọng nhưng không khó, chỉ cần dám dứt khoát làm mỗi một việc: &lt;b&gt;&lt;u&gt;trả toàn quyền có đất thật sự lại cho từng người nông dân&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Khi nông dân đứng chặt chân trên mảnh đất thật sự của họ, của riêng họ thì chẳng ai chiến thắng nổi họ. Xã hội sẽ bền, đất nước sẽ vững chãi trong cuộc đi tới đầy sóng gió&lt;/span&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Và cũng nên biết rằng mọi nhũng nhiễu trên con đường đi tới của chúng ta, trong đó có đại họa tham nhũng nếu không được khắc phục sẽ phá từ bên trong, bằng cách này cách khác, đều có liên quan đến đất, đất của nông dân. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Chỉ khi đất là của nông dân, thật sự, lâu dài, đời kiếp, thì mọi sự mới ổn, để mà đi tới, để mà hội nhập, với toàn cầu hóa&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;(Bài đã đăng trên &lt;i&gt;&lt;b&gt;Tia Sáng&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; năm 2008)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-1333320341885957436?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/1333320341885957436'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/1333320341885957436'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/at-va-nong-dan.html' title='ĐẤT VÀ NÔNG DÂN'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/-upHr8tA9bjM/TzHwzATq10I/AAAAAAAABMs/8qe4z2Om3To/s72-c/ImageHandlerLarge.ashx' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-7194382454165078308</id><published>2012-02-08T00:08:00.001+07:00</published><updated>2012-02-08T00:11:39.570+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin pháp luật'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>"TIÊN LÃNG SAI TỪ GỐC KHI ÁP DỤNG LUẬT ĐẤT ĐAI"</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ba ngày sau khi huyện Tiên Lãng cho rằng "một số quan chức trung ương về hưu đã nhầm lẫn", chiều 6/2 GS Đặng Hùng Võ đã tái khẳng định, Chủ tịch UBND huyện đã ban hành văn bản trái luật trong vụ ông Vươn.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;h1 class="Title" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: normal; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Sáng 3/2, tại thị trấn Tiên Lãng (Hải Phòng), ông Vũ Hồng Chuân, Trưởng ban Tuyên giáo huyện, đã phổ biến thông tin vụ cưỡng chế thu hồi đất của gia đình ông Đoàn Văn Vươn cho cán bộ, đảng viên của huyện.&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;&lt;div class="Normal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Sau khi dẫn ra một loạt thông tin để khẳng định quyết định cưỡng chế, thu hồi đất của huyện là đúng, ông Chuân nhấn mạnh: "&lt;span style="background-color: #ea9999;"&gt;Ở đây có một sự nhầm lẫn. Thậm chí cả một số quan chức ở trung ương về hưu vẫn cứ nói đây là đất sản xuất nông nghiệp nên phải giao 20 năm. Ông Đặng Hùng Võ lại vẫn còn từ Hà Nội không xuống dưới đây xem đất nó cụ thể thế nào mà vẫn cứ phát ngôn như thế&lt;/span&gt;".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chiều 6/2, GS Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường cho hay, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;lời nói của Trưởng ban Tuyên giáo Tiên Lãng Vũ Hồng Chuân là không phù hợp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;table border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin-left: 0px; margin-right: 0px; text-align: left; width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;img alt="Ảnh: Nguyễn Hưng." height="218" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/bd/23/be/Nha_ong_Vuon_1.jpg" width="320" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="Image"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngôi nhà cấp 4 của ông Đoàn Văn Vươn xây trên diện tích đất bị cưỡng chế cũng bị đập phá. Ảnh: &lt;i&gt;Nguyễn Hưng.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="Normal" style="background-color: white; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Theo GS Võ, ông phát biểu về vụ cưỡng chế đất thu hồi của gia đình ông Đoàn Văn Vươn sau khi có trong tay toàn bộ các tài liệu, quyết định, văn bản do Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng ban hành. Hơn nữa, trong 5 năm được giao nhiệm vụ phụ trách về đất đai của cả nước, ông nắm rõ tình hình sử dụng các loại đất.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;"Sai phạm đầu tiên về pháp luật đất đai là &lt;b&gt;Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng đã tự ban hành vào ngày 6/10/1993 một văn bản quy định về thời hạn và hạn mức diện tích sử dụng đất trên địa bàn&lt;/b&gt;. Trong hệ thống pháp luật đất đai của nước ta từ năm 1987 đến nay chưa bao giờ cho phép UBND cấp huyện được làm việc này&lt;/span&gt;", vị chuyên gia đầu ngành về chính sách đất đai nhấn mạnh. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Và ông khẳng định, như vậy quy định trên của UBND huyện Tiên lãng là vô hiệu. &lt;b style="background-color: yellow;"&gt;Lãnh đạo huyện đã căn cứ vào một văn bản trái pháp luật của mình để chứng minh các quyết định tiếp theo là đúng pháp luật&lt;/b&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;. "Điều này không cần xuống Tiên Lãng cũng biết. Như vậy, vụ việc này sai từ gốc của vấn đề áp dụng pháp luật đất đai&lt;/span&gt;", GS Đặng Hùng Võ nói thêm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trước việc lãnh đạo TP Hải Phòng và huyện Tiên Lãng vẫn cho rằng làm đúng theo luật, GS Võ chia sẻ: "Điều tôi rất buồn là tại sao Hải Phòng không dám nhìn thẳng vào sự thật mà tự xử lý những sai phạm của cấp dưới đỡ ồn ào về dư luận và 'làm phiền' tới các cơ quan trung ương. Tất nhiên, việc đúng - sai cụ thể ra sao sẽ có quyết định của Thủ tướng. Tôi mong Thủ tướng xử lý theo hướng thượng tôn pháp luật, đúng sai phân minh, ai sai xử sai".&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trao đổi với &lt;i&gt;VnExpress.net&lt;/i&gt; ngày 13/1, nguyên Thứ trưởng Tài nguyên Môi trường Đặng Hùng Võ khẳng định, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;quyết định thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) với gia đình ông Vươn vừa trái luật vừa trái đạo lý, cố tình tước bỏ quyền lợi của người dân. Và ông cho biết, &lt;/span&gt;&lt;a class="Normal" href="http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/01/toi-san-sang-doi-chat-ve-vu-cuong-che-dat-o-hai-phong/" style="background-color: yellow;"&gt;sẵn sàng đối chất&lt;/a&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt; với địa phương để làm rõ sai phạm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;table bgcolor="#f0f0ff" border="1" cellpadding="3" cellspacing="0" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin-left: 0px; margin-right: 0px; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="normal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngày 5/1/2012, khi hơn 100 cảnh sát, bộ đội cưỡng chế, thu hồi đất của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, một số người đã gài mìn tự chế trong vườn, cầm súng hoa cải chống lại. Bốn cảnh sát và hai cán bộ huyện đội bị thương, trong số này có người đứng đầu công an huyện Tiên Lãng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="normal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngày 10/1, 4 bị can gồm: Đoàn Văn Quý (46 tuổi), Đoàn Văn Vươn (49 tuổi), Đoàn Văn Sịnh (55 tuổi) và Đoàn Văn Vệ (38 tuổi) bị khởi tố, bắt tạm giam về tội giết người. Phạm Thị Báu (tức Hiền, vợ ông Quý) và Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) bị khởi tố về tội chống người thi hành công vụ, song được tại ngoại và cho áp dụng biện pháp ngăn chặn là cấm đi khỏi nơi cư trú.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="Normal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;Tiến Dũng&lt;br /&gt;Nguồn: Báo điện tử Vnexpress,&lt;br /&gt;đăng ngày 7/2/2012, &lt;br /&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/02/tien-lang-sai-tu-goc-khi-ap-dung-luat-dat-dai/"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-7194382454165078308?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/7194382454165078308'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/7194382454165078308'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/tien-lang-sai-tu-goc-khi-ap-dung-luat.html' title='&quot;TIÊN LÃNG SAI TỪ GỐC KHI ÁP DỤNG LUẬT ĐẤT ĐAI&quot;'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-2134302244201170096</id><published>2012-02-07T23:46:00.001+07:00</published><updated>2012-02-16T10:31:06.872+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>TIÊN LÃNG: NGÀY KIA THỦ TƯỚNG ĐẾN, HÔM NAY "EM...VỀ LÀNG"</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;h2 id="CtxTitle"&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div class="byline" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="upper"&gt;Hà Thịnh&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="byline" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="upper"&gt;Nguồn: Tuần Việt Nam,&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="byline" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="upper"&gt;đăng ngày 7/2/2012,&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="byline" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="upper"&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-02-07-tien-lang-ngay-kia-thu-tuong-den-hom-nay-em-ve-lang-"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;Đất nước cần có sự ổn định, không thể chia rẽ vì những ai đó tính toan lợi ích nhóm, dòng họ. Đất nước cần có những quan chi phụ mẫu xứng đáng với trông đợi của lòng dân, hợp với lẽ đời, được bảo vệ bằng sức mạnh của muôn triệu người.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="VietAd" style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="CtxText"&gt;                &lt;b&gt;Tíu tít về... gặp dân&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;"Vụ Đoàn Văn Vươn" xảy ra vào ngày 5.1 và, 31 ngày sau, ngày 5/2/2012, các trang mạng "rối rít" đăng tải tin lãnh đạo các cấp của Hải Phòng "tíu tít về gặp dân"(!)&lt;br /&gt;Cái xót xa đầu tiên là lòng tự hỏi lòng rằng tại sao từ TP Hải Phòng về Tiên Lãng chỉ hơn 30km mà lại phải mất đến một tháng trời thì mọi sự chuyển động (nếu có thể nói về hai chữ tốc độ) của "quan điểm" lo cho dân, vì dân, gần dân, thương dân của các cấp chính quyền HP mới đến được với dân?&lt;br /&gt;10 năm hay nhiều năm nữa, các nhà sử học sẽ tĩnh trí để bình ổn mà khai tâm, rũa bút nhằm lựa chữ, chọn từ khi viết về &lt;i&gt;Bài học Tiên Lãng&lt;/i&gt; - một vụ việc điển hình về những bức xúc của lòng dân, bất ổn của xã hội, nhức nhối về tình người, nỗi đau về đạo đức chức quyền và vấn nạn toàn quốc, khi đụng chạm đến chuyện &lt;i&gt;đất đai&lt;/i&gt;, &lt;i&gt;giải tỏa, đền bù&lt;/i&gt;...&lt;br /&gt;Hãy thử đặt một câu hỏi rất nhỏ thôi: Tại sao các cấp lãnh đạo Hải Phòng phải vừa đi vừa nghĩ vừa tính toán cho việc vượt qua mỗi mét đường để đến được với &lt;i&gt;dân&lt;/i&gt; là gần một phút rưỡi? Từ câu hỏi (được lượng hóa) ở trên, sẽ phát sinh ra vô số câu hỏi liên quan đến sự vô cảm, sự quan liêu, về trách nhiệm với sự bất an của lòng dân, cùng sự bức xúc của dư luận...&lt;br /&gt;Có lẽ, trong lịch sử hiện đại, chưa bao giờ có một vụ việc khiến dư luận xã hội lại nhất trí đến thế về lòng người, mãnh liệt đến thế về sự... chỉ trích, và bất bình trước sự hành xử của chính quyền cơ sở với người dân.&lt;br /&gt;Sự &lt;i&gt;đồng lòng, đồng ý, đồng quyết&lt;/i&gt; ấy nói lên rằng mức độ, tính chất điển hình của vấn đề là hết sức nghiêm trọng. Xét về mặt xã hội học, nếu không cẩn trọng, nó sẽ là một đám cháy lớn gây bất ổn đến toàn xã hội.&lt;br /&gt;Chưa bao giờ người dân chống lại người thi hành công vụ lại dám nổ súng (có chuẩn bị) gây sát thương sáu cán bộ chiến sĩ của lực lượng vũ trang(!) Tạm chưa bàn đến cái tội không thể biện minh của việc nổ súng (và nổ bình gaz), sẽ thấy rằng vụ cưỡng chế đã tạo ra sự phẫn uất bị đẩy, bị dồn nén tâm lý con người đến mức tột cùng.&lt;br /&gt;Nếu là nhà chính trị thông thái, đủ trình độ để đối phó với các diễn tiến bất ngờ thì lãnh đạo Hải Phòng sẽ ngay lập tức hiểu rằng chính họ đã sai lầm khi châm lên ngọn lửa không đáng phải có. Dập lửa hay chữa cháy mà "di chuyển" với "tốc độ" mỗi phút rưỡi một mét đường thì làm sao cứu nổi sự lan rộng của hỏa hoạn?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" style="height: 368px; width: 474px;"&gt;  &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;      &lt;td valign="top" width="590"&gt;&lt;img alt="" class="left" height="333" src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/1328527510-nha-ong-vuon1_1328579985.jpg" title="" width="500" /&gt;&lt;/td&gt;    &lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;      &lt;td valign="top" width="590"&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color: navy;"&gt;Nhà ông Vươn bị đập phá&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;    &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span id="CtxText"&gt;&lt;b&gt;Tại sao và tại sao?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Cái &lt;i&gt;thời điểm&lt;/i&gt; của vụ cưỡng chế là thời điểm của tai họa. Cha ông dạy " Trời đánh cũng tránh bữa ăn", huống hồ, ngày Tết đến nơi, khi mà mọi người dân đều hối hả lo lắng chuẩn bị đón một năm mới gần kề, vậy mà việc cưỡng chế, lại nhè vào lúc năm hết, Tết đến. Về đạo lý ứng xử, thật khó mà chấp nhận được.&lt;br /&gt;Phải chăng, cách tư duy lệch lạc, sự thiển cận trong nhận thức, rằng cứ làm tới, tết nhất đến nơi, chẳng ai hơi đâu mà lo cho người khác, có chống đối rồi cũng êm xuôi.... đã làm cho chính quyền Tiên Lãng quên mất điều quan trọng nhất: Mục đích, sự thô bạo, và cách cưỡng chế vi phạm pháp luật đã thổi bùng hàng trăm lần sự giận dữ của người dân về chuyện đất đai- vốn cực kỳ nhạy cảm, cần khéo léo, xử lý có lý, có tình, trên cơ sở những quy định của pháp luật.&lt;br /&gt;Những phát ngôn tiền hậu bất nhất, nói lấy được, nói bất kể đúng sai, phản ánh sự lúng túng, vòng vo của các quan chức gây nên hậu quả khôn lường. Tại sao có thể nói là do không ngờ sự phản ứng của người dân lâu nay thuần phác nên mới sai? Nói thế chẳng khác gì bảo rằng muốn đè đầu, cưỡi cổ dân thế nào tùy ý.&lt;br /&gt;Tại sao lại có thể cho rằng phá cái chòi (đích xác là NHÀ) không thành vấn đề khi một chính quyền của dân thì phải bảo vệ, như Bác Hồ đã nói, không động đến cái kim, sợi chỉ của dân?&lt;br /&gt;Tại sao có thể đổ tội cho dân phá một khi ai cũng biết là chẳng có người dân nào được bén mảng đến chỗ người ta thi hành công vụ. Hơn nữa, có cả trăm cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang ở đấy, tại sao lại không bảo vệ tài sản của dân?&lt;br /&gt;&lt;table align="left" border="1" cellpadding="0" cellspacing="0" style="background-color: lavender;"&gt;  &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;      &lt;td valign="top" width="260"&gt;&lt;span style="color: navy;"&gt;&lt;i&gt;Ai cũng có thể có sai lầm. Nhưng đã sai rồi, được dư luận vạch mặt chỉ tên mà vẫn cố tình sai là bài học về cái tâm, cái tầm của lãnh đạo. Lãnh đạo Tiên Lãng đã không chỉ làm mất lòng dân ở địa phương mình mà, theo nghĩa nào đó, đã phá hoại lòng tin của nhân dân cả nước đối với chế độ.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: navy;"&gt;&lt;i&gt;Đây là sai lầm cực lớn, bởi ai cũng biết rằng tất cả mọi biến động xã hội bao giờ chẳng bắt đầu từ sai lầm ở một địa phương, hay, theo cách nói của Lê Nin, từ tia lửa (iskra) sẽ bùng lên ngọn lửa. Nói một cách khác, việc trao quyền lực nhầm vào tay những cán bộ thiếu tâm, thiển tầm, thấp nghĩ là sai lầm nhất thiết phải được ngăn chặn.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;    &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Đất nông nghiệp, được pháp luật bảo vệ bằng Luật Đất đai (2003), không một ai có thể vi phạm vì mỗi khi có văn bản mới thì, tự nhiên, mọi văn bản trước đó đều không có hiệu lực. Vậy mà UBND Tiên Lãng cứ thản nhiên dọc ngang nào biết trên đầu có ai... Sai chồng chất sai, lỗi làm bung tội lỗi.&lt;br /&gt;Ai cũng có thể có sai lầm. Nhưng đã sai rồi, được dư luận vạch mặt chỉ tên mà vẫn cố tình sai là &lt;i&gt;bài học về cái tâm, cái tầm&lt;/i&gt; của lãnh đạo. Lãnh đạo Tiên Lãng đã không chỉ làm mất lòng dân ở địa phương mình mà, theo nghĩa nào đó, đã &lt;i&gt;phá hoại lòng tin của nhân dân cả nước&lt;/i&gt; đối với chế độ.&lt;br /&gt;Đây là sai lầm cực lớn, bởi ai cũng biết rằng tất cả mọi biến động xã hội bao giờ chẳng bắt đầu từ sai lầm ở một địa phương, hay, theo cách nói của Lê Nin, từ tia lửa (iskra) sẽ bùng lên ngọn lửa. Nói một cách khác, việc trao quyền lực nhầm vào tay những cán bộ thiếu tâm, thiển tầm, thấp nghĩ là sai lầm nhất thiết phải được ngăn chặn.&lt;br /&gt;Phá tan tành nhà người ta ngay trước Tết rồi nói rằng đó là chòi, là không thành vấn đề, là một trận đánh hay và đẹp đáng viết thành sách... là điều không thể tha thứ về mặt lương tâm.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ngày kia Thủ tướng đến, hôm nay "em... về làng"&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span id="CtxText"&gt;Nhưng, dồn con người ta vào bước đường cùng, không chịu nhận mình sai, suốt cả tháng trời để mặc giá rét, sự cùng quẫn và sự lên án nghiêm khắc của dư luận mà vẫn bình chân như vại thì, quả là, vô phương cứu chữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="CtxText"&gt;Phải sau một tháng trời, lãnh đạo HP mới tiếp xúc với dân. Phải chăng vì Thủ tướng chỉ đạo, vì Thủ tướng sắp về cơ sở, nên mới đi chứ nếu không, "tốc độ" của tinh thần vì dân e rằng còn lâu mới tăng nhanh?&lt;br /&gt;Dù là lý giải theo cách nào đi nữa, chuyện ngày kia Thủ tướng đến, ngày nay "em về làng" là chuyện chỉ làm cho dư luận mất lòng tin hơn vào cách hành xử của chính quyền Hải Phòng.&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Một tháng là thời gian để tính toán lợi ích của chức quyền trong khi để mặc dân oằn mình trong giá rét của nỗi đau và những mất mát không thể nào bù đắp nổi&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Một tháng cho quãng đường hơn 30km để có cái gọi là thông cảm, hiểu dân, thực chất chỉ là sự ngụy biện của những tư lợi không thể giải thích, những toan tính không thể thiển cận hơn và, những sự kém cỏi không thể giải trình&lt;/span&gt;...&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Đất nước cần có sự ổn định, không thể chia rẽ vì những ai đó tính toan lợi ích nhóm, dòng họ. Đất nước cần có những quan chi phụ mẫu xứng đáng với trông đợi của lòng dân, hợp với lẽ đời, được bảo vệ bằng sức mạnh của muôn triệu người&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;Bài học lớn nhất của Tiên Lãng có lẽ là, cần phải có sự thay đổi kiên quyết trong công tác cán bộ: &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Không thể nào dung thứ cho những sai phạm động trời của những quan chức đang từng ngày, từng giờ làm mất uy tín của Nhà nước bằng "tốc độ" quan tâm đến dân, gần dân là 1km/ 1 ngày(!)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="CtxText"&gt;            &lt;/span&gt;        &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-2134302244201170096?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/2134302244201170096'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/2134302244201170096'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/tien-lang-ngay-kia-thu-tuong-en-hom-nay.html' title='TIÊN LÃNG: NGÀY KIA THỦ TƯỚNG ĐẾN, HÔM NAY &quot;EM...VỀ LÀNG&quot;'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-5510421476421020196</id><published>2012-02-07T23:33:00.004+07:00</published><updated>2012-02-08T04:10:26.173+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>CHÁNH VĂN PHÒNG UBND HUYỆN TIÊN LÃNG: CHƯA BIẾT AI PHÁ NHÀ VÌ CHƯA THẤY AI KIỆN (?!)</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-GD7SaPgbMnU/TzFRfdqaDPI/AAAAAAAABMQ/bJBHwakDkyA/s1600/ban_luc_luong_cuong_che.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="200" src="http://3.bp.blogspot.com/-GD7SaPgbMnU/TzFRfdqaDPI/AAAAAAAABMQ/bJBHwakDkyA/s200/ban_luc_luong_cuong_che.jpg" width="181" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;(PL)- Chiều 6-2, trao đổi về việc căn nhà anh Đoàn Văn Quý bị phá sập trước mắt lãnh đạo xã Vinh Quang, ông Ngô Ngọc Khánh, Chánh văn phòng, người phát ngôn của UBND huyện Tiên Lãng, nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: white; font-size: small;"&gt;“Sau khi cưỡng chế xong, huyện đã bàn giao cho xã từ chiều 5-1, mọi việc xảy ra sau đó thuộc trách nhiệm của xã”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-style: italic;"&gt;. Sau khi huyện bàn giao thì căn nhà bị phá sập. Ông có nắm được việc đó không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;+ Làm gì cũng phải có trình tự thủ tục. Hiện nay chỉ mới có thông tin chứ chưa có căn cứ. Người có tài sản mất mát, phá hủy phải có ý kiến. Người ta kiến nghị lên xã thì xã xem xét, kiến nghị lên huyện thì huyện xem xét. Hiện không biết gia đình người ta đã có đơn gì chưa, huyện chưa nhận được gì. &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: #ea9999; font-size: small;"&gt;Hiện huyện chưa có cơ sở nào để bảo là ai mất mát hoặc ai phá hủy tài sản. Hiện chỉ có báo chí phản ánh chứ không phải phản ánh của gia đình ông Quý hay ông Vươn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-style: italic;"&gt;. Chính quyền xã có chịu trách nhiệm trong việc phá nhà?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;+ &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: #ea9999; font-size: small;"&gt;Tôi cho rằng nhà ở ngoài khu vực cưỡng chế nên người có tài sản phải có trách nhiệm bảo vệ tài sản của mình. &lt;b&gt;Nếu có ai phá tài sản, anh phải báo cáo cho cơ quan hoặc địa phương. Phải có báo cáo mới biết để điều tra, chứ bây giờ mà đến báo mất cái này cái kia nhưng không cung cấp cái gì thì làm sao có căn cứ để làm.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-style: italic;"&gt;. Ông nói người có tài sản phải có trách nhiệm bảo vệ nhưng thực tế khi cưỡng chế, dân có được vào đó đâu?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;+ &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: #ea9999; font-size: small;"&gt;Ai nói là không được vào? Báo chí có được những bức ảnh ở trong đó thì không thể nói là không vào được.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-style: italic;"&gt;. Sau khi xảy ra vụ phá nhà, huyện có yêu cầu xã báo cáo không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;+ Hiện nay xã chưa báo cáo gì về sự việc đó cả. Bây giờ các cơ quan phải có sự chỉ đạo, thuộc trách nhiệm cơ quan nào thì cơ quan đó phải tiến hành xem xét. Đã có người giao, người nhận rồi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-style: italic;"&gt;. Huyện đã báo cáo lên TP nội dung thế nào, đã làm rõ đúng sai chưa? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;+ Báo cáo từ việc giao đất đến thu hồi và tổ chức cưỡng chế. Khi bọn mình làm thì bọn mình phải bảo đúng. Còn đúng hay sai thì các cơ quan chức năng như Bộ TN&amp;amp;MT, Thanh tra Chính phủ làm rõ, phải chờ kết luận.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-style: italic;"&gt;. Kế hoạch của huyện sau khi thu hồi đất của ông Vươn để làm gì, thưa ông?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;+ &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: #ea9999; font-size: small;"&gt;Bây giờ đang lùng nhùng. Tất nhiên là chúng tôi giao cho xã và xã phải có trách nhiệm xây dựng kế hoạch, báo cáo huyện và tiếp tục cho dân thuê. &lt;span style="background-color: white;"&gt;Còn nếu anh Vươn không chống lại thì anh Vươn có quyền tham gia.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small; font-weight: bold;"&gt;KIM LINH - TRỌNG PHÚ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-weight: bold;"&gt;Nguồn: Báo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-weight: bold;"&gt;đăng ngày 7/10/2012,&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-weight: bold;"&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://phapluattp.vn/2012020701247255p0c1015/chanh-van-phong-ubnd-huyen-tien-lang-chua-biet-ai-pha-nha-vi-chua-thay-ai-kien-.htm"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-5510421476421020196?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/5510421476421020196'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/5510421476421020196'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/chanh-van-phong-ubnd-huyen-tien-lang.html' title='CHÁNH VĂN PHÒNG UBND HUYỆN TIÊN LÃNG: CHƯA BIẾT AI PHÁ NHÀ VÌ CHƯA THẤY AI KIỆN (?!)'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-GD7SaPgbMnU/TzFRfdqaDPI/AAAAAAAABMQ/bJBHwakDkyA/s72-c/ban_luc_luong_cuong_che.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-2648894914600420367</id><published>2012-02-07T23:22:00.000+07:00</published><updated>2012-02-07T23:22:41.486+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>PHÓ CHỦ TỊCH HUYỆN CHƯ PẢH: "CẦU TẠO HÌNH CHỮ V CHỨ KHÔNG SẬP” (!?)</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="content" id="content"&gt;   &lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-dtxKZrtWDuw/TzFLin19DnI/AAAAAAAABMI/oQ9us1_b_NY/s1600/images650978_10a.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; margin-bottom: 1em; margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/-dtxKZrtWDuw/TzFLin19DnI/AAAAAAAABMI/oQ9us1_b_NY/s320/images650978_10a.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau khi báo Pháp luật Việt Nam số 35 ra ngày 4/2 đăng bài “Huyện Chư Pảh (Gia Lai): Cầu sập liên tiếp, dân kêu, chính quyền làm ngơ?”,&amp;nbsp; rất nhiều độc giả đã điện thoại đến số máy đường dây nóng của toà soạn bày tỏ sự bất bình trước cách hành xử của các cơ quan có thẩm quyền tại địa phương.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Để tìm hiểu rõ hơn về nguyên nhân sập cầu và trách nhiệm của các cấp chính quyền, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Ngọc Quang - Phó chủ tịch UBND huyện Chư Pảh, ông Quang cho biết: &lt;span style="background-color: #ea9999;"&gt;Sau khi cầu sập huyện đã báo cáo tỉnh, tỉnh đã chỉ đạo Thanh tra tỉnh điều tra nguyên nhân cầu sập nên huyện không nắm về vấn đề này. &lt;b&gt;Nhưng theo nhận định khách quan, cầu sập là do mưa lũ tạo dòng lớn làm trống chân trụ giữa của cầu làm cầu tạo thành chữ V chứ không sập&lt;/b&gt;. Với lại cả hai cây cầu đều là vốn của tỉnh và trung ương nên huyện không quản lí.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" class="image center" style="width: 400px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img alt="Ông Nguyễn Ngọc Quang - Phó Chủ tịch UBND huyện Chư Pảh: “Cầu tạo hình chữ V chứ không sập”!?" src="http://phapluatvn.vn/dataimages/201202/original/images650978_10a.JPG" style="height: 300px; width: 400px;" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td class="image_desc"&gt;Ông Nguyễn Ngọc Quang - Phó Chủ tịch UBND huyện Chư Pảh: “Cầu tạo hình chữ V chứ không sập”!?&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khi được hỏi về nạn khai thác cát bừa bãi cách cầu chỉ chừng trăm mét có phải do huyện không quan tâm hay không, ông Quang cũng khẳng định là không có chuyện đó và cho rằng tất cả các cơ sở đó đều đã được tỉnh cấp giấy phép khai thác.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trả lời chúng tôi về Kết luận thanh tra, ông Phạm Minh Trung - Phó trưởng Phòng Nội chính, được ông Ngô Ngọc Sinh, Chánh Văn phòng UBND tỉnh Gia Lai giao quyền phát ngôn về vấn đề này - cho biết: Sau khi được UBND huyện Chư Pảh báo cáo, UBND tỉnh đã chỉ đạo Thanh tra tỉnh làm rõ vấn đề. Ngày 24/10/2011 Thanh tra tỉnh có báo cáo. Hai cây cầu đã được làm đúng tiêu chuẩn, chất lượng và đầy đủ các thông số kỹ thuật như trong thiết kế đã được phê duyệt.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nguyên nhân cầu sập là do mưa lũ làm rỗng đế trụ giữa của chân cầu. Sau khi có kết luận UBND tỉnh đã chỉ đạo UBND huyện kiểm điểm trách nhiệm trước tỉnh.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Về hướng khắc phục, tỉnh đã chỉ đạo làm cầu tạm cho dân ngay sau khi sự cố xảy ra được 5 ngày. Về việc xây lại hai cây cầu mới thì chắc chắn sẽ làm nhưng thời gian thì chưa có kế hoạch cụ thể.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Như vậy, nạn khai thác cát bừa bãi và xe chở cát quá tải ở đây đã không được nhắc tới mặc dù đến lúc này những đống cát to đùng vẫn còn nằm bên bờ sông, một vài máy hút cát vẫn đang còn hoạt động không biết các cấp chính quyền nơi đây có biết?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chỉ còn mấy tháng nữa là lại đến mùa mưa lũ, những cây cầu mới không biết đến khi nào mới được xây dựng? Chỉ có một điều mà chúng tôi, cũng như những người dân nơi đây biết rằng, khi những cây cầu được đúc bằng bê tông, cốt thép có thiết kế vĩnh cửu, mới đưa vào sử dụng mà còn sập, thì đối với&amp;nbsp; những cây cầu, rõ ràng đời sống sẽ mong manh, tính mạng người dân đi qua cầu cũng khó lòng nói trước?.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Ngọc Anh &lt;br /&gt;Nguồn: Báo Pháp luật, thành phố Hồ Chí Minh,&lt;br /&gt;đăng ngày 7/2/2012, &lt;br /&gt;truy cập đường link gốc&lt;a href="http://phapluatvn.vn/nhipcaubandoc/201202/Pho-chu-tich-huyen-Chu-Pah-Cau-tao-hinh-chu-V-chu-khong-sap--2063318/"&gt; tại đây&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="commentBody" data-jsid="text"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="commentBody" data-jsid="text"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-2648894914600420367?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/2648894914600420367'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/2648894914600420367'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/pho-chu-tich-huyen-chu-pah-cau-tao-hinh.html' title='PHÓ CHỦ TỊCH HUYỆN CHƯ PẢH: &quot;CẦU TẠO HÌNH CHỮ V CHỨ KHÔNG SẬP” (!?)'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-dtxKZrtWDuw/TzFLin19DnI/AAAAAAAABMI/oQ9us1_b_NY/s72-c/images650978_10a.JPG' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-8399097173941981463</id><published>2012-02-07T09:28:00.002+07:00</published><updated>2012-02-07T10:59:31.439+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><title type='text'>LUẬT ĐẤT ĐAI: PHẢI SỬA NHỮNG GÌ?</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;h3 style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/h3&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;PGS. TS. Vũ Trọng Khải, Nguyễn Minh Nhị&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;Nguồn: Báo Người lao động, đăng ngày 6/2/2012,&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://nld.com.vn/2012020609455670p0c1002/luat-dat-dai-phai-sua-nhung-gi.htm"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;h3 style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Vụ thu hồi đất ở huyện Tiên Lãng - Hải Phòng có nguyên nhân từ những bất cập trong Luật Đất đai. Trong lúc Quốc hội chuẩn bị sửa đổi Luật Đất đai trước khi sửa Hiến pháp, loạt bài này nêu bật những vấn đề cấp bách cần sửa đổi&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Những lý giải của bài viết dưới đây nằm trong khuôn khổ đất đai thuộc sở hữu Nhà nước theo Hiến pháp hiện hành, đồng thời tiếp cận gần nhất quan điểm đất đai cần được đa dạng hóa chủ thể sở hữu như các loại tư liệu sản xuất khác bao gồm sở hữu cá nhân, sở hữu của tổ chức, của cộng đồng và của Nhà nước. &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Phải bình đẳng giữa các chủ thể sử dụng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Quyền sử dụng đất là một thứ quyền tài sản nên đó là hàng hóa, dù là hàng hóa đặc biệt, phải được tự do trao đổi trên thị trường theo pháp luật. Vì thế, &lt;b&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;bất kỳ ai, kể cả Nhà nước, không có quyền “thu hồi đất” của người dân vì bất cứ mục đích nào mà phải mua quyền sử dụng đất&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 10pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;img _fl="" src="http://nld.vcmedia.vn/ldRiJZu45SPtwvaiFMeTUt4yJXTMrt/Image/2012/02/06/4anh8KCNHUNGPHU_adcd3.jpg" style="margin: 5px;" width="500" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: black; font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 10pt;"&gt;&lt;span style="color: black; font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Khu Công nghiệp Hưng Phú 2B, quận Cái Răng - TP Cần Thơ được quy hoạch trên đất ruộng vườn của người dân, sau nhiều năm triển khai nay vẫn giẫm chân tại chỗ. Ảnh: CA LINH&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: black; font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0cm 0cm 10pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Tại sao đất đai cho nhà đầu tư thuê để xây dựng khu công nghiệp hay sân golf, đến khi Nhà nước cần để xây dựng đường sá thì phải thương lượng mua lại quyền sử dụng đất của chủ đầu tư theo giá thị trường, còn đối với nông dân thì lại “thu hồi đất nông nghiệp” của họ và áp đặt “giá đền bù” sát giá thị trường mà không phải là mua theo giá thị trường? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Mặt khác, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;vì là hàng hóa nên giá đất do Nhà nước quy định chỉ có ý nghĩa làm cơ sở để tính thuế thổ trạch, thuế trước bạ. Giá đất do Nhà nước quy định nhất thiết không thể là cơ sở để Nhà nước cấp kinh phí cho các tổ chức công có nhu cầu tăng quy mô sử dụng đất đai vì với mức giá đó, các tổ chức này không thể mua được quyền sử dụng đất của người dân&lt;/span&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Luật pháp không được phân biệt đối xử giữa các chủ thể (cá nhân và tổ chức) trong cùng một hành vi. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;b&gt;Cùng sử dụng đất nông nghiệp nhưng tại sao hộ nông dân bị hạn điền khi giao đất và khi nhận chuyển nhượng quyền sử dụng đất, còn tổ chức thì không&lt;/b&gt;? Các doanh nghiệp chỉ cần lập dự án trình cấp có thẩm quyền phê duyệt, nếu xét thấy khả thi, Nhà nước có thể cho họ thuê, giao quyền sử dụng đất với diện tích hàng ngàn hecta&lt;/span&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đó là điều phi lý. Một cặp vợ chồng được tính là 1 hộ gia đình thì chỉ được nhận chuyển quyền sử dụng đất tối đa 2 ha ở đồng bằng sông Hồng nhưng nếu họ lập công ty TNHH thì không bị hạn điền 2 ha mà có thể có cả trăm, cả ngàn hecta trong trường hợp dự án đầu tư của họ được cấp có thẩm quyền phê duyệt.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Xem lại quy định về “tích tụ”, “trực canh”…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đặc biệt, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;b&gt;Nhà nước phải quản lý chặt chẽ đất lâm nghiệp, trước hết là đất rừng đầu nguồn, rừng phòng hộ, rừng đặc dụng, vườn quốc gia để bảo đảm môi trường sống của cả dân tộc&lt;/b&gt;. Không ai có quyền phá rừng, chuyển đất rừng sang các loại đất khác như khai mỏ, xây dựng khu công nghiệp, dẫn đến hủy hoại môi trường sinh thái. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Bên cạnh đó, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;b&gt;Nhà nước quản lý chặt chẽ đất “bờ xôi ruộng mật” đang trồng lúa nước có hiệu quả để bảo đảm an ninh lương thực&lt;/b&gt;. Nhưng dù sao, giả sử không có gạo thì còn có thể nhập khẩu, có thể ăn bánh mì, mì sợi thay cơm nhưng không còn môi trường sống do phá rừng thì nguy hiểm vô cùng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đối với các loại đất nông nghiệp khác, người sử dụng có quyền tự do chuyển đổi loại cây trồng, vật nuôi theo yêu cầu của thị trường và luật bảo vệ của môi trường sinh thái như tất cả các chủ thể khác trong xã hội. Do đó, không cần có quy định “chỉ cho tích tụ ruộng đất để sản xuất nông nghiệp”. Thử hỏi, xây dựng khu công nghiệp, sân golf không phải là tích tụ ruộng đất hay sao?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Luật không thể quy định chỉ giao đất nông nghiệp cho người “trực canh”, trong khi đó luật lại quy định người có chủ quyền sử dụng đất có quyền cho người khác thuê lại ruộng đất của mình. Khi đó, người có quyền sử dụng đất không còn là người trực canh nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hơn nữa, thế nào là “trực canh”? Chủ trang trại đầu tư vốn phát triển sản xuất nông nghiệp phải lao động trí óc căng thẳng để quản lý kinh doanh thì mới đạt hiệu quả, họ không thể và không cần đích thân đi cày bừa, gieo sạ, cạo mủ cao su, cho gia súc ăn… Vậy họ có “trực canh” hay không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Quy định về hạn điền phải có mục đích&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background-color: white; color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Muốn đặt quy định hạn điền hay hạn chế thời gian sử dụng đất, phải trả lời được câu hỏi “để làm gì?” và “vì sao?”. Nếu để hạn chế tình trạng nông dân mất kế sinh nhai thì tại sao khi các chủ đầu tư xây dựng các khu công nghiệp, sân golf… lấy đi hàng ngàn hecta đất nông nghiệp “bờ xôi ruộng mật” người ta lại không sợ những điều trên xảy ra? &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background-color: white; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Thực tế cho thấy nếu nông dân bán quyền sử dụng đất nông nghiệp cho những nhà đầu tư kinh doanh nông nghiệp thì họ còn có cơ may kiếm việc làm hơn khi họ bị thu hồi đất để xây dựng khu công nghiệp, sân golf. Bởi các nhà đầu tư, doanh nghiệp sẽ thuê hay khoán lại cho chính những hộ nông dân ấy sản xuất trên mảnh đất trước đây thuộc về họ. Còn muốn kiếm việc ở khu công nghiệp hay sân golf, nông dân phải là người trẻ, khỏe, có tay nghề với trình độ thích hợp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Năm 2013, thời hạn 20 năm có “quyền sử dụng đất” của đại đa số nông dân sẽ hết. Điều gì sẽ xảy ra nếu không sửa “thời hạn” và cả “hạn điền”&lt;/span&gt;?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Hạn điền 3 ha là cấp đất không thu tiền, còn chứng nhận việc sang nhượng, mua sắm mà cũng hạn điền là không lên sản xuất lớn, không cạnh tranh. Nông dân Sáu Đức ở xã Lương An Trà, huyện Tri Tôn - An Giang phải nhờ người đứng tên giùm để mua lại cả trăm hecta sản xuất theo mô hình trang trại. Vậy ai dám chắc là sẽ không có chuyện lôi thôi giữa những người đứng tên giùm với Sáu Đức? Bởi vì thực tế đã từng xảy ra rồi.&lt;b&gt; Còn quy định thời gian (20 năm) và cả 4 cấp chính quyền đều có quyền về đất như hiện nay là kẽ hở cho tham nhũng&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thừa kế trang trại: Không được chia nhỏ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Luật Đất đai nên có quy định việc thừa kế không được chia nhỏ trang trại. Chỉ có người thừa kế có năng lực quản lý nông nghiệp mới là thành viên hợp danh có quyền quản lý kinh doanh trang trại, còn những người thừa kế khác chỉ là thành viên góp vốn (không có quyền quản lý) của trang trại hợp danh vừa thoát thai từ trang trại gia đình hoặc trang trại cá nhân của người chủ vừa qua đời hay tự nguyện từ bỏ quyền làm chủ và quản lý trang trại của mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify" class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin: 0cm 0cm 10pt;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trang trại là một đơn vị sản xuất nông nghiệp tự chủ, không thể quy định đơn vị sản xuất nông nghiệp có quy mô lớn, ví dụ 3 ha hay 100 triệu đồng doanh thu/năm mới là trang trại. Định lượng rồi mới định tính là phương pháp tư duy sai lầm. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-weight: bold;"&gt;V.T.Khải&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-8399097173941981463?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/8399097173941981463'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/8399097173941981463'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/luat-at-ai-phai-sua-nhung-gi.html' title='LUẬT ĐẤT ĐAI: PHẢI SỬA NHỮNG GÌ?'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-6341825344157828693</id><published>2012-02-07T07:26:00.002+07:00</published><updated>2012-02-07T08:00:57.054+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>NHÀ SỬ HỌC TRONG CĂN PHÒNG 6 M2</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: right;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-8sWRR9ydP-U/TzBvMt899RI/AAAAAAAABMA/OBumP8du6fI/s1600/le_van_lan_2.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://1.bp.blogspot.com/-8sWRR9ydP-U/TzBvMt899RI/AAAAAAAABMA/OBumP8du6fI/s320/le_van_lan_2.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;GS. Lê Văn Lan là nhà khoa học nổi tiếng, là người mà từ rất lâu tôi luôn khâm phục về kiến thức uyên bác của ông. Đến giờ vẫn vậy, ngay cả sau khi đọc xong bài viết này và biết rằng một GS đầu ngành như ông mà chỉ sống trong một căn phòng có 6 m2. Có thể ai đó sẽ không tán đồng, cho rằng như vậy là "lập dị", nhưng tôi thì nghĩ khác, mỗi người một hoàn cảnh, mỗi người một cách sống và tôi trân trọng sự lựa chọn riêng tư ấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="commentBody" data-jsid="text"&gt;Chỉ có điều cuối bài viết, GS nói rằng &lt;b&gt;&lt;i&gt;sau khi ông mất, &lt;/i&gt;&lt;i&gt;sách của ông sẽ được đốt đi&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;. Riêng điểm này tôi không đồng tình với GS. Tại sao lại phải đốt? Tại sao ông không nghĩ đến việc sẽ hiến tặng cho một thư viện nào đó? Hiện nay có biết bao nhiêu những cuốn sách quí, đặc biệt chuyên ngành lịch sử đãkhông thể tìm thấy nữa. Nhìn thư viện các nước tìm sách gì cũng có, còn thư viện ở mình, ngay cả ở những trường Đại học lớn cũng chỉ lèo tèo vài cuốn sách, GS có cảm thấy buồn, có thấy mình trong đó có phần trách nhiệm? Tại sao GS lại lựa chọn cách làm đốt hết chúng đi? Nếu nghĩ cho cộng đồng, cho hậu thế, tôi mong GS sẽ nghĩ lại. Hơn nữa, tôi cũng không hiểu nổi, tại sao GS nói rằng mình yêu sách, coi đó là tài sản lớn nhất của cuộc đời mình, nhưng sao lại &lt;i&gt;&lt;b&gt;để ngổn ngang mỗi nơi một cuốn&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; như vậy. Nhiều sách mà để như vậy trước hết là khó tìm kiếm, hơn nữa cũng cho thấy phần nào cách làm việc chưa hẳn là khoa học.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="commentBody" data-jsid="text"&gt;NMT&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;NHÀ SỬ HỌC TRONG CĂN PHÒNG 6 M2 &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Hoàng Thùy&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: right;"&gt;&lt;b style="font-weight: normal;"&gt;Nguồn: Vnexpress, đăng ngày 6/2/2012&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;truy cập đường link gốc&lt;/span&gt;&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2012/02/nha-su-hoc-trong-can-phong-6-m2/" style="font-weight: normal;"&gt; tại đây&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Căn phòng 6 m2 của giáo sư sử học Lê Văn Lan trên phố Nguyễn Văn Tố (Hà Nội) từng được nhiều chính khách tới thăm, song hầu hết phải đứng vì không có chỗ ngồi.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Kết thúc buổi giảng bài cho vài sinh viên nước ngoài, GS Lê Văn Lan thong thả tản bộ về nhà trên phố Nguyễn Văn Tố (quận Hoàn Kiếm), cách nơi dạy chừng một km. Cất túi vải lên một chồng sách, ông lại xuống quán cơm cạnh chợ Hàng Da mua một suất cơm hộp. "Hơn chục năm nay tôi sống một mình, ăn một mình. Bà bán cơm đã quen đến nỗi nhìn thấy tôi thì tự động lấy cơm và đồ ăn cho vào hộp, tôi cũng tự động lấy 25.000 đồng đưa cho bà mà không cần nói thêm câu nào", ông cười giải thích.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Là một trong những người sáng lập Viện Sử học Việt Nam, GS Lê Văn Lan nhiều năm làm cố vấn lịch sử cho các chương trình, chuyên mục truyền hình và báo chí, tiêu biểu như Đường lên đỉnh Olympia. Khi nghỉ hưu, ông được hưởng lương hưu ngang với bậc lương thứ trưởng, nhưng lại chọn cuộc sống bình dị trong căn phòng 6 m2 chất đầy sách. Đồ đạc chỉ bộ bàn ghế ngồi làm việc và duy nhất một chiếc ghế dành cho khách.&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Ông kể, khi còn trẻ từng là cậu chủ trong một gia đình giàu có với nhiều biệt thự trên phố lớn của thủ đô, nhưng khi miền Bắc bắt đầu xây dựng chủ nghĩa xã hội, gia đình đã quyết định hiến tất cả cho nhà nước. Cả nhà chuyển đến ở nhờ căn buồng tại tòa nhà gồm 17 buồng của một cặp giáo sĩ người Mỹ đã hồi hương.&lt;/div&gt;&lt;table border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" style="margin-left: 0px; margin-right: 0px; text-align: left; width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img height="329" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/bd/22/64/le_van_lan_1.JPG" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="Image"&gt;GS Lê Văn Lan cho biết phòng có chật nhưng ông vẫn sống tốt, lách qua được mà chưa bao giờ làm rơi sách. Ảnh: &lt;i&gt;Hoàng Hà.&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;"Căn phòng rộng 30 m2, khi tôi và anh trai đều có gia đình thì chia đôi làm hai nhà riêng biệt. Nhà tôi dành 6 m2 làm phòng cho mẹ. Từ ngày bà qua đời thì tôi sống luôn trong căn phòng ấy, diện tích còn lại cho gia đình anh con trai cả", GS Lan cho hay.&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Vẫn giữ nụ cười tươi, vị giáo sư đầu ngành kể, không phải ông không có cơ hội sống trong căn nhà khá hơn. Đó là khi ông đã nghỉ hưu, cơ quan xét duyệt cho thuê một căn hộ ở Kim Mã Thượng với tiêu chuẩn là căn hộ cấp vụ trưởng. Ông đủ tiêu chuẩn bởi đã cống hiến 50 năm cho lĩnh vực Sử học nước nhà, nhưng giáo sư đã từ chối.&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;"Có lẽ vợ tôi đã nhiều năm chịu khổ, vất vả quá nên bà ấy đã thẳng thừng "nếu anh không nhận thì em nhận". Và thế là bà ấy và con gái chuyển đến đó sống còn tôi ở lại căn phòng 6 m2 này. Cách đây vài năm vợ tôi qua đời thì căn nhà ấy dành cho con gái", giáo sư Lan giãi bày.&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Căn phòng 6 m2 đối với vị giáo đầu ngành như thế đã là quá đủ bởi "người già không cần quá nhiều diện tích làm gì"&lt;/span&gt;. Trong 6 m2 ấy, giáo sư vẫn có không gian để sách theo từng chủ đề, sắp xếp các hình mèo (con vật ông yêu thích bởi ông quan niệm, mình tuổi chuột để mèo trong nhà để nó nhắc mình biết sợ). Ông có một chiếc giường rộng 60 cm, bạn bè thường trêu đùa bằng chiều ngang của cỗ quan tài, còn ông cười "thế là đủ để nằm ngủ rồi".&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Căn phòng 6 m2 chứng kiến nhiều cuộc viếng thăm đặc biệt với GS Lê Văn Lan. Có hôm đang ngồi đọc sách thì có người tìm đến gặp, ông bất ngờ khi nhận ra đó là Nguyễn Cao Kỳ (cựu chính khách Việt Nam Cộng hòa). Đang băn khoăn ông ta bằng cách nào tìm được nhà trong ngõ ngách thì thầy Lan lại ngạc nhiên với gợi ý của Nguyễn Cao Kỳ "sau này khi ông qua đời sẽ biến căn phòng thành bảo tàng".&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;"Lúc ấy tôi cười nói đừng dự định sớm quá vì tương lai chưa biết thế nào. Cuối cùng thì ông ta cũng đi trước tôi", thầy Lan nói. &lt;/div&gt;&lt;table border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" style="margin-left: 0px; margin-right: 0px; text-align: left; width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img height="329" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/bd/22/64/le_van_lan_2.JPG" width="495" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="Image"&gt;Căn phòng từng đón Nguyễn Cao Kỳ và Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị cùng nhiều người bạn thân thiết của giáo sư đến thăm. Ảnh: &lt;i&gt;Hoàng Hà.&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Cách đây vài năm, Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị gọi điện báo sẽ đến thăm, GS Lan từ chối vì "nhà rất chật chội, chỉ có một ghế cho khách thôi". Thế nhưng theo đúng hẹn Bí thư Nghị vẫn đến cùng một đoàn cán bộ của thành phố. Nhà có duy nhất chiếc ghế khách ông Nghị ngồi, còn thầy Lan thì ngồi ở ghế thường ngày làm việc.&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;"Vì đã nhắc nhở ông Phạm Quang Nghị trước là không có chỗ ngồi nhưng ông ấy không tin, lại còn bảo "không có chỗ ngồi thì bọn em đứng". Hôm đó tôi đã nói rất nhiều chuyện, thế mà họ vẫn đứng và trao đổi rất vui vẻ. Năm nay bận việc không đến được, nhưng ông Nghị vẫn gửi quà chúc Tết tôi", thầy Lan cười cho hay.&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Những lúc rảnh rỗi, giáo sư Lê Văn Lan qua chợ Hàng Da đi dạo một vòng. Nhìn thấy ông, các bà, các mẹ đều nở nụ cười, một số còn chụp ảnh cùng, xin chữ ký. Đó là khoảnh khắc ông cảm thấy vui nhất. &lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Xuất hiện thường xuyên trên các chương trình truyền hình, các lễ hội, chuyến đi nghiên cứu nhưng vị giáo già cho biết thu nhập của ông không đáng kể. "Người ta thích và mời tôi tham gia vì đa số đều miễn phí", ông giải thích.&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Với vị giáo sư, những việc ông làm đều vì danh dự và mong muốn đưa đến cho mọi người nụ cười. "Những năm trước trên đường phố khoảng 70% người gặp đã nhận ra tôi, nhưng giờ thì lên 90% rồi, kể cả những vùng cực kỳ hẻo lánh. Khi lên hồ Ba Bể, tôi thấy bà mế bán ổi rừng, na bên vệ đường, tôi muốn mua. Bà ấy cười khi nhận ra tôi và bảo rằng "cho mày đấy", GS Lê Văn Lan kể.&lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Điều làm người đàn ông sinh năm 1936 hạnh phúc hơn là 100% số người gặp ông đều cười. "Chính vì nụ cười ấy mà tôi làm việc", giáo sư xúc động. Ngoài ra, thầy Lan còn đến các chùa làm từ thiện, làm sách cho nhà chùa. Những ngày bắt đầu năm mới, thầy đến các lễ hội vì người ta mời làm cố vấn. &lt;/div&gt;&lt;div class="Normal" style="text-align: justify;"&gt;Hiện có 2 cháu trai, 2 cháu gái, cháu lớn nhất 25 tuổi, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;GS Lê Văn Lan chia sẻ, khi ông mất, tài sản lớn nhất của ông là sách sẽ được đốt đi bởi ông quan niệm: "Chúng ta xẹt qua bầu trời này nhanh lắm, vấn đề là đừng làm vẩn đục bầu trời. Những sản phẩm mà chúng ta tâm huyết, đau đáu, khi mình xẹt qua rồi đừng làm cho nó thành rác vũ trụ"&lt;/span&gt;.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-6341825344157828693?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/6341825344157828693'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/6341825344157828693'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/nha-su-hoc-trong-can-phong-6-m2.html' title='NHÀ SỬ HỌC TRONG CĂN PHÒNG 6 M2'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-8sWRR9ydP-U/TzBvMt899RI/AAAAAAAABMA/OBumP8du6fI/s72-c/le_van_lan_2.JPG' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-1656674245910546457</id><published>2012-02-06T11:58:00.002+07:00</published><updated>2012-02-06T12:00:42.888+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin pháp luật'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Góc nhìn pháp luật và cuộc sống'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông tin đa chiều'/><title type='text'>ĐẤT ĐAI - KHÔNG GIAN SỐNG</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="Summary" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; padding: 2px;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-WkGyFDg3BiE/Ty9btFsMewI/AAAAAAAABL4/JOMCro3gVdk/s1600/ImageHandlerLarge.ashx" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="258" src="http://3.bp.blogspot.com/-WkGyFDg3BiE/Ty9btFsMewI/AAAAAAAABL4/JOMCro3gVdk/s320/ImageHandlerLarge.ashx" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;Tác giả: Nguyễn Tiến Lập&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;Nguồn: Tạp chí Tia sáng,&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;đăng ngày 6/2/2012,&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;b&gt;truy cập theo đường link gốc &lt;a href="http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=116&amp;amp;CategoryID=42&amp;amp;News=4874"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;Hầu như đa số các quốc gia không có cái gọi  là Luật Đất đai như chúng ta đang có. Thay vào đó, nhà nước ban hành  Luật Địa chính để quản lý hành chính các mảnh đất là đối tượng của các  giao dịch dân sự. Ngoài ra, để quản lý nhà nước về đất đai trong quá  trình phát triển kinh tế, một loạt các công cụ khác được các quốc gia sử  dụng như Luật quy hoạch, Luật Xây dựng, Luật Môi trường và Luật Bảo vệ  tài nguyên.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="SummaryDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblDescription"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; padding: 2px;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Thấy gì qua vụ “Đoàn Văn Vươn” ở Tiên Lãng, Hải Phòng&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Vụ cưỡng chế của chính quyền huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng vào những ngày đầu năm 2012 với sự tham gia của lực lượng vũ trang nhằm thu hồi đất do ông Đoàn Văn Vươn sử dụng, cùng với sự chống trả quyết liệt của gia đình ông Vươn đã và đang trở thành một trong những sự kiện thời sự nổi bật. Hành vi vi phạm pháp luật của ông Vươn cũng như các sai phạm về cả pháp luật và đạo lý của cơ quan chính quyền trong vụ việc này đến nay đã trở nên rõ ràng với dư luận. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Câu chuyện bi thảm này, tuy nhiên, sẽ không thể được lý giải “tận gốc” và toàn diện nếu không trả lời được một câu hỏi có tính logic và hiển nhiên là: Tại sao ông Vươn, một người có học vấn, từng trải, đã tham gia bộ đội, lại dám liều mình và liều cả sinh mạng của gia đình mình vào cuộc đối đầu “một mất một còn” với chính quyền chỉ vì lý do liên quan đến chấm dứt một hợp đồng thuê đất sản xuất kinh doanh? Có phải ông Vươn và cả gia đình đã mất hết lý trí nên không ý thức được hậu quả các hành vi của mình? Tình huống này được chứng tỏ không phải. Vậy, phải chăng chỉ có một nguyên nhân chủ đạo và hợp lẽ tự nhiên, đó là ông Vươn và gia đình đã dường như cảm thấy bị dồn đến “đường cùng” cả về đời sống vật chất lẫn tinh thần, do vậy buộc phải phản kháng trong nỗi tuyệt vọng đến mức sẵn sàng chấp nhận mức độ cao nhất của sự hy sinh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Cách lý giải nói trên có thể không dễ dàng được chia sẻ bởi những người ngoài cuộc. Bởi đối với họ, khu đất và diện tích đầm, hồ mà gia đình ông Vươn khai phá và sử dụng, cho dù tới hàng chục hecta đi nữa, cũng chỉ là một loại phương tiện sản xuất đi thuê của nhà nước nhằm kinh doanh sinh lời, hết thời hạn thuê thì phải trả lại để tính một bài toán làm ăn khác vẫn cho mục đích kiếm sống và làm giàu. Và theo cách giải thích của đại diện cơ quan chính quyền sở tại, việc gia đình ông Vươn phải trả lại đất sau khi hết hạn hợp đồng thuê là đương nhiên, cho nên nếu hành xử khác đi thì vấn đề còn lại chỉ đơn giản là “vi phạm pháp luật đất đai” và tất yếu phải bị “xử lý”…&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Hãy tạm gác các vấn đề chi tiết liên quan đến sự việc này sang một bên để tập trung vào khía cạnh sâu, gốc của câu chuyện “đất đai”, và hãy đóng vai là người trong cuộc để tự trả lời câu hỏi rằng khi nào thì mỗi chúng ta sẽ cảm thấy bị dồn đến “bước đường cùng”? Chắc chắn đó là khi ta cảm thấy rằng toàn bộ công sức, tâm huyết cả đời bỏ ra và các thành quả mang lại từ đó cùng với cả khát vọng, tình yêu và niềm đam mê đến mức như lẽ sống của ta bỗng chốc biến mất do bị ai đó tước đoạt. Và một khi tất cả những điều căn bản và thiêng liêng nhất của đời sống đó gắn liền với đất, vốn ban đầu từng là “sỏi đá” nay qua “sức người” đã biến “thành cơm”&lt;sup&gt;1&lt;/sup&gt;, hay còn hơn thế như nhà thơ Chế Lan Viên đã khẳng định:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;i&gt;“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở ,&lt;br /&gt;Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” .&lt;sup&gt;2&lt;/sup&gt; &amp;nbsp; &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Đặt vấn đề như thế để muốn nói rằng: &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Phải chăng chúng ta đã vô tình tầm thường hóa đất đai? Và tầm thường hóa đất đai chính là tầm thường hóa đời sống con người?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;Sai lầm căn bản trong nhận thức và cách tiếp cận về đất đai&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Gần đây, khi phát biểu về vụ việc “Đoàn Văn Vươn”, cựu Đại biểu Quốc hội, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết đã chỉ ra nguyên nhân gốc rễ là chế độ sở hữu toàn dân về đất đai. Chế độ sở hữu này bắt đầu được thực hiện từ năm 1980 khi Nhà nước bằng Hiến pháp mới tuyên bố quốc hữu hóa đất đai và coi sở hữu toàn dân (được thực hiện thông qua người chủ thực tế là Nhà nước với tư cách là “đại diện của chủ sở hữu toàn dân”) như là một hình thức duy nhất về sở hữu đất đai tại Việt Nam. Nhìn lại chiều dài lịch sử xuyên suốt của dân tộc, hành động đó có lẽ là đầu tiên và duy nhất. Những hệ quả và hậu quả của việc làm này diễn ra trên thực tế mấy chục năm qua đã và đang được xem xét, đánh giá theo nhiều chiều và dưới nhiều góc độ khác nhau. Tại thời điểm hiện tại, bên thềm của các thảo luận về sửa đổi Hiến pháp và qua sự kiện “Đoàn Văn Vươn”, chúng ta có cơ hội và dữ kiện để bàn sâu, rộng thêm về vấn đề này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;Sai lầm thứ nhất: tách rời quyền sở hữu và quyền sử dụng đất.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Khi tuyên bố đất đai thuộc sở hữu toàn dân thì Nhà làm luật đã bỏ qua một việc cần làm rõ: đất đai là gì và “nhân dân” là ai? Trên thực tế, không có “đất đai” chung chung mà chỉ có các thửa đất, khu đất cụ thể mới là đối tượng của quyền sở hữu. Còn “nhân dân”, đó chỉ là khái niệm mà không phải chủ thể của quyền sở hữu, nói một cách khác, chủ sở hữu phải là những con người cụ thể. Xin lưu ý rằng, sau đó Luật Đất đai đưa Nhà nước vào làm chủ thể của quyền sở hữu này thì cũng chỉ là một sự biến tướng theo kiểu chơi chữ mà thôi, vì câu hỏi tiếp theo sẽ là “Nhà nước là ai?” v.v.. và v.v..&lt;/span&gt;&lt;sup style="background-color: yellow;"&gt;3&lt;/sup&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Vấn đề ở chỗ dù có thể tuyên bố thế nào chăng nữa thì thực tế và sự thật vẫn là các thửa đất và khu đất phải do ai đó cụ thể chiếm hữu và sử dụng. Khác với các đối tượng vật chất khác, việc chiếm hữu và sử dụng đất thể hiện một nhu cầu và đòi hỏi có tính đặc thù đó là tính ổn định về cả không gian và thời gian, chẳng hạn: không ai có thể di chuyển đất đi đâu được, cũng như không thể “sử dụng nhanh” một mảnh đất.&lt;/span&gt; &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Ngoài ra, giá trị của đất không phải là chính nó mà phụ thuộc vào bất động sản gắn liền với đất. Bất động sản (bao gồm mọi công trình xây dựng hoặc canh tác) đương nhiên do người sử dụng đất tạo ra. Mọi lao động sáng tạo như vậy đều gắn liền với các động cơ, mục tiêu và lợi ích nhất định. Thế nhưng, người sử dụng đất với tư cách là chủ thể duy nhất biến mọi mảnh đất thành vật có giá trị cho đời sống của họ lại không có quyền sở hữu đất. Nói một cách khác, các quyền của họ liên quan đến đất hay tài sản gắn liền với đất, có hay không, có đến bao nhiêu và như thế nào đều do một người khác định đoạt&lt;/span&gt;. Việc này có nghĩa rằng vể bản chất, người sử dụng đất đã không còn quyền được làm chủ thật sự đối với các giá trị do mình tạo ra gắn liền với đời sống và cuộc đời của họ. Và đó chính là mâu thuẫn và sự phản cảm lớn nhất khi nói tới câu chuyện này.&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;i&gt;Sai lầm thứ hai: chỉ coi đất đai là phương tiện sản xuất và tài sản vật chất. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Trong suốt một thời gian dài (cho tới khi chuyển sang kinh tế thị trường và thị trường bất động sản bắt đầu bùng nổ), đất đai chủ yếu được nhìn nhận như một loại “phương tiện”, (bên cạnh các loại phương tiện khác của đời sống do con người có thể tạo ra) dù đó là phương tiện để sinh hoạt hay sản xuất, kinh doanh. Do đó, để bảo đảm và duy trì quản lý phương tiện quan trọng này, chúng ta đã phân chia ra các loại đất khác nhau theo mục đích sử dụng, mỗi loại đất lại là đối tượng của một cơ chế quản lý riêng khác nhau (đất ở, đất nông nghiệp, đất công nghiệp, đất thương mại v.v..). Thậm chí, cùng một mục đích nhưng đất đai có thể được phân loại tiếp nữa tùy theo chủ thể sử dụng (trong nước, ngoài nước, quốc doanh, tư nhân v.v..). &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Sự bất hợp lý nằm ở chỗ, khác với các loại phương tiện của đời sống khác mà con người có thể làm ra được, không ai có thể sáng tạo ra đất. Và vì đất đai thuộc về tự nhiên và luôn luôn có giới hạn, con người không thể làm gì khác hơn là tạo ra sự luân chuyển về mục đích, tính chất và chủ thể sử dụng. Điều này, tuy nhiên, lại rất khó thực hiện bởi phụ thuộc vào các rào cản giấy phép của cơ chế hành chính. Do đó, các tình huống “lạm dụng” và “lách luật” đã diễn ra và trở thành phổ biến.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="right" border="1" cellpadding="5" cellspacing="5" style="width: 250px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Hầu như đa số các quốc gia không có cái gọi  là Luật Đất đai như chúng ta đang có. Thay vào đó, nhà nước ban hành  Luật Địa chính để quản lý hành chính các mảnh đất là đối tượng của các  giao dịch dân sự.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Đến thời kỳ bùng phát của thị trường bất động sản, cùng với quá trình đô thị hóa và công nghiệp hóa rộng khắp, đất đai không còn đóng vai trò là phương tiện chủ yếu như trước mà nhanh chóng được coi là loại tài sản có giá trị đặc biệt (bởi đơn giản nó không “nở ra” trong khi người thì đông lên). Do đó, xu hướng buôn bán đất, đầu cơ đất đã tự nhiên hình thành và thậm chí được hợp thức và khuyến khích bởi một loạt các cơ chế chính sách và pháp luật về cái gọi là “thị trường bất động sản”. Như một quy luật tự nhiên, việc phát triển các bất động sản cùng với quyền tự do kinh doanh đã tạo nên thị trường cho loại hàng hóa này. Tuy nhiên, việc quá nhấn mạnh đất đai là tài sản đã làm biến tướng thị trường thông thường này, làm cho nó trở thành “thị trường đất đai” trên thực tế. Đồng thời, bởi đất đai tự nó không phải là hàng hóa, do đó, các nghịch lý, mâu thuẫn đã diễn ra và một cuộc khủng hoảng về thị trường này xảy ra đương nhiên là điều không tránh khỏi.&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;Sai lầm thứ ba: bỏ quên nguyên lý đất đai là không gian sống.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Quay trở lại vụ việc “Đoàn Văn Vươn” chúng ta thấy một chân lý được tái khẳng định, đó là con người không thể sống thiếu đất hay tách rời khỏi đất&lt;/span&gt;. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Đất không chỉ là “phương tiện” hay “tài sản”, mà hơn thế, nó là không gian sống theo cả ý nghĩa vật chất lẫn tinh thần. Không gian sống đó không chỉ là hiện hữu mà còn bao gồm đầy đủ cả ba chiều kích về thời gian: quá khứ, hiện tại và tương lai. Đối với văn hóa người Việt, đất đai còn đồng nghĩa với “hương hỏa” tổ tiên và dòng họ.&lt;/span&gt; Chúng tôi đã chứng kiến một vụ việc tranh chấp ở một địa phương đang công nghiệp hóa, trong đó, một gia đình nông dân đã lập luận với chính quyền rằng họ chấp nhận cho “chủ đầu tư” sử dụng mảnh đất của gia đình để xây nhà máy cho thời hạn 30 năm theo chủ trương của Nhà nước, với điều kiện sau khi kết thúc thời hạn đó phải hoàn trả cho họ để bảo tồn được đất của ông, cha để lại. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="right" border="1" cellpadding="5" cellspacing="5" style="width: 250px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;Duy trì hình thức sở hữu nhà nước duy nhất  về đất đai sẽ dẫn đến sự mất quyền kiểm soát của chính nhà nước về đất  đai trên thực tế cho các mục tiêu quốc kế dân sinh, đồng thời tạo môi  trường thuận lợi cho sự phát sinh các tiêu cực như lạm dụng, thao túng  của các nhóm lợi ích cũng như quá trình tư nhân hóa đất đai một cách  không minh bạch. &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Theo ý nghĩa này, mặc dù coi hành động phản kháng của gia đình Đoàn Văn Vươn là một trường hợp cực đoan và nhất thời, chúng ta vẫn phải thừa nhận một tình trạng khác khá phổ biến đang diễn ra, đó là sự rỗi việc, trống rỗng, mất thăng bằng của nhiều gia đình và đi theo sau là các tệ nạn đang lan rộng tại các làng quê ven đô thị hoặc bên lề các khu công nghiệp sau khi đất đai bị lấy đi. Tại sao lại có hiện trạng này? Để trả lời sẽ có người lý giải cho rằng: người nông dân sau khi bị lấy mất đất để làm công nghiệp hay xây dựng khu đô thị sẽ được đền bù một khoản tiền lớn, và nguyên nhân của các tệ nạn phát sinh như đề cập ở trên đơn giản là do thiếu công ăn việc làm và không biết sử dụng tiền đúng cách. Điều đó đúng nhưng sẽ là không đủ cho một sự lý giải thấu đáo, bởi khi lấy đất để làm công nghiệp và đô thị chúng ta chỉ coi đất của người nông dân là “phương tiện” và “tài sản” mà quên rằng toàn bộ đời sống với các thói quen, tập quán và văn hóa lâu đời của họ đã bị đảo lộn vì không còn đất, cho dù đó có thể là ngôi nhà, khoảnh sân, mảnh vườn hay thửa ruộng cày cấy. Và nếu cho rằng sự đảo lộn đó nhằm hướng tới một sự phát triển đi lên theo ý nghĩa biến người nông dân thành công nhân công nghiệp và biến các làng quê thành đô thị thì liệu rằng người nông dân cùng với gia đình, dòng mạc và cộng đồng làng xã của họ có chấp nhận và thích nghi được chăng? Nhất là một khi quá trình thay đổi đó diễn ra nhanh chóng dưới sức ép của các quyết định hành chính như thời gian vừa qua?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Đất đai, nhìn từ góc độ khác, không chỉ là biểu trưng cho thói quen, tập quán và văn hóa mà còn là nguồn gốc và con đường sống của con người.&lt;/span&gt; Đó chính là khi người dân tự mình khai phá đất hoang, đất mới để tạo dựng cơ nghiệp và đời sống mà trường hợp của ông Đoàn Văn Vươn là một điển hình. Các mảnh đất sau khi được khai khẩn, cải tạo và phát triển với mồ hôi và cả xương máu của những con người như vậy sẽ không chỉ là không gian tồn tại mà còn là chính là cuộc sống của họ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Cần trả lại đất đai về với con người&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Chấp nhận cách nhìn nhận và đặt vấn đề như trên, chúng ta hãy bắt đầu một quá trình nhận thức lại sau 30 năm quốc hữu hóa đất đai và thi hành Luật Đất đai. Trong một cuộc hội thảo khoa học (mở rộng) bàn về sửa đổi Luật Đất đai và Luật kinh doanh bất động sản do Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam tổ chức tháng 11 năm 2011 tại Hà Nội, nhiều luật sư tham dự đã phát biểu rằng các Luật Đất đai được sửa đổi trong suốt giai đoạn vừa qua đã đi theo hướng ngày càng phức tạp và rắc rối, trong đó đỉnh cao là Luật Đất đai năm 2003 với các khái niệm và phạm trù mới khó hiểu và khó thuộc với ngay cả chính các luật sư.&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Bình tĩnh suy xét, chúng ta có cần phải có một Luật Đất đai rắc rối và phức tạp đến như vậy không? Và thậm chí có thực sự cần phải có cái Luật Đất đai đó hay không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Quốc gia nào cũng có đất đai và họ phải đối mặt và giải quyết tất cả các vấn đề giống nhau liên quan đến đất đai trong đòi hỏi sự phát triển mạnh mẽ về kinh tế, ổn định về chính trị và hài hòa, phong phú về xã hội. Tuy nhiên, hầu như đa số các quốc gia không có cái gọi là Luật Đất đai như chúng ta đang có. Thay vào đó, nhà nước ban hành Luật Địa chính để quản lý hành chính các mảnh đất là đối tượng của các giao dịch dân sự. Ngoài ra, để quản lý nhà nước về đất đai trong quá trình phát triển kinh tế, một loạt các công cụ khác được các quốc gia sử dụng như Luật quy hoạch, Luật Xây dựng, Luật Môi trường và Luật Bảo vệ tài nguyên. Câu hỏi đặt ra là phải chăng sự khác biệt của Việt Nam là ở chỗ chúng ta có sở hữu toàn dân hay sở hữu nhà nước về đất đai? Sự thực không phải vậy bởi sở hữu nhà nước (hay sở hữu công, sở hữu của chính quyền) về đất đai vốn tồn tại ở khắp mọi nơi. Do đó, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;chúng là chỉ có một sự khác biệt đồng nghĩa với sự bất hợp lý, đó là tồn tại một loại hình sở hữu duy nhất về đất đai. Trong tự nhiên cũng như xã hội loài người không có cái gì được coi là duy nhất tồn tại. Nếu điều đó có sẽ đồng nghĩa với sự ngụy tạo. Duy trì hình thức sở hữu nhà nước duy nhất về đất đai sẽ dẫn đến sự mất quyền kiểm soát của chính nhà nước về đất đai trên thực tế cho các mục tiêu quốc kế dân sinh, đồng thời tạo môi trường thuận lợi cho sự phát sinh các tiêu cực như lạm dụng, thao túng của các nhóm lợi ích cũng như quá trình tư nhân hóa đất đai một cách không minh bạch. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;Cải cách hệ thống quản lý về đất đai cần bắt đầu bằng tư duy từ con người và vì cuộc sống của con người. Thế giới đang đổi thay trong quan niệm phát triển. Thay vì nhấn mạnh công nghiệp hóa hay tăng trưởng kinh tế, người ta đang nói về bảo vệ và cải thiện môi trường sống. Đó là lối tư duy nhân bản, lấy đời sống con người làm trung tâm. Chính sách và pháp luật đất đai của nước ta cần sửa đổi sao cho đất đai thật sự gắn bó với con người, để cho mỗi con người ngày càng yêu quý và trân trọng đất đai hơn như yêu không gian sống và cuộc đời của chính họ. Có lẽ chính điều này là bài học sâu xa nhất rút ra từ vụ việc “Đoàn Văn Vươn”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&lt;i&gt;Tháng 2/2012&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="ContentDetail" id="dnn_ctr527_ArticleMainView_ViewEntry_Standard_lblArticle"&gt;&amp;nbsp;---&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Ý thơ của nhà thơ Hoàng Trung Thông trong “&lt;i&gt;Bài ca vỡ đất&lt;/i&gt;”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Hai câu trong bài thơ “&lt;i&gt;Tiếng hát con tàu&lt;/i&gt;”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Xin xem them quan điểm và phân tích của tác giả về vấn đề sở hữu đất đai trên Tạp chí Tia sáng, Bộ Khoa học và Công nghệ ngày 19/10/2010.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-1656674245910546457?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/1656674245910546457'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/1656674245910546457'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/at-ai-khong-gian-song.html' title='ĐẤT ĐAI - KHÔNG GIAN SỐNG'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-WkGyFDg3BiE/Ty9btFsMewI/AAAAAAAABL4/JOMCro3gVdk/s72-c/ImageHandlerLarge.ashx' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-3523775528086574282</id><published>2012-02-06T10:57:00.010+07:00</published><updated>2012-02-07T21:48:25.340+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lý luận nhà nước và pháp luật'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Giáo dục'/><title type='text'>CÁI CHỮ NHẪN (忍)</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Tk8Ea6dqgTI/Ty8yarmiCvI/AAAAAAAABLw/GX1n-kb1dSo/s1600/13.jpg" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="166" src="http://3.bp.blogspot.com/-Tk8Ea6dqgTI/Ty8yarmiCvI/AAAAAAAABLw/GX1n-kb1dSo/s320/13.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Đầu xuân, nhà giáo Nguyễn Kim Sơn bàn về chữ "Nhẫn" và chữ "Lạc". Thầy Sơn cho rằng "&lt;i&gt;chữ Lạc phải được đặt cao hơn chữ "Nhẫn".&lt;span style="background-color: white;"&gt; "Lạc" ở đây là s&lt;/span&gt;ự hóa giải mọi niềm phẫn uất để đạt tới an lạc, tự lạc, tự tại&lt;/i&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;"&lt;i&gt;; &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;"Không chỉ nín nhịn mà có thể mỉm cười với những điềucó thể gây ra sự khó chịu bực tức."...&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ vấn đề Thầy Sơn nói quá cao siêu, vượt tầm hiểu biết của tôi, do vậy dù đọc đi đọc lại, tôi vẫn chưa hiểu cần phải &lt;i&gt;làm thế nào để "hóa giải được mọi niềm phẫn uất, đạt tới sự an lạc", &lt;/i&gt;làm thế nào để có thể &lt;i&gt;"không chỉ nín nhịn mà còn mỉm cười với những điều có thể gây ra sự khó chịu bực tức".&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background-color: white; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Trước một vấn đề khó khăn nào đó cần giải quyết, thông thường "người Phương Đông" thường tìm cách &lt;i&gt;né tránh, tránh đối diện với nó và tự cho rằng khó khăn đã qua hoặc đã được giải quyết&lt;/i&gt;. "Người Phương Tây" thì khác, không rõ từ bao giờ, họ &lt;i&gt;luôn có thói quen đi trực diện, đi thẳng vào giải quyết những khó khăn một cách không né tránh&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;. Vấn đề càng khó, họ càng thấy thú vị, càng muốn dấn thân để giải quyết. Tôi luôn có suy nghĩ không biết có đúng không rằng, phải chăng vì cách nghĩ, cách làm như thế mà hầu hết các phát minh quan trọng và tiến bộ mà con người ngày nay đạt được &lt;i&gt;về khoa học - kỹ thuật&lt;/i&gt; phần lớn đều khởi nguồn từ các nước Phương Tây.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Tôi xin phép không bàn đến những lĩnh vực khác, mà chỉ hầu chuyện vài lời về mảng khoa học pháp lý liên quan đến việc giải quyết thế nào khi có tranh chấp, mâu thuẫn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Người ta nói rằng người Việt nói chung là chưa có thói quen sử dụng pháp luật, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;nhiều người thường rất ngại tiếp xúc với Tòa án&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;. Khi tranh chấp phát sinh, người Việt thích "hòa giải", thích "chín bỏ làm mười" hơn là kiện tụng, vì "một bồ cái lý không bằng một tý cái tình".&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Hòa giải tôi nghĩ là tốt, nhưng đi vào thực chất chẳng hạn trong một vụ chồng bạo hành thường xuyên đánh vợ thì &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;"cái vỗ vai của ông tổ trưởng tổ dân phố" hay lời nhắc nhở của "hội phụ nữ phường"... có thể có tác dụng làm người chồng nát rượu, thường xuyên đánh vợ tạm nguôi giận lúc đó, nhưng &lt;i&gt;bản chất thì mâu thuẫn đâu đã được hóa giải, xung đột quyền lợi và nghĩa vụ của các bên vẫn còn đó&lt;/i&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; Vài ngày hôm sau, người vợ lại tiếp tục bị chồng đánh sau khi uống rượu say. Nhiều người phụ nữ vẫn cứ phải cam chịu như vậy hết ngày này qua ngày khác. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Điều này ở Phương Tây (lấy ví dụ ở Đức) là hoàn toàn khác, khi có tranh chấp phát sinh, người ta tìm đến Tòa án để giải quyết. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, mọi việc ai sai, ai đúng thì sẽ được giải quyết ở Tòa. Họ coi đây là một việc làm rất bình thường, vì họ hiểu rằng &lt;i&gt;Tòa án mới là nơi mà tranh chấp sẽ được giải quyết một cách tốt nhất, là nơi mọi người có thể hiểu nhau hơn&lt;/i&gt;.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Trong cuộc sống, công việc hàng ngày cũng vậy, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;người Việt thường có tâm lý nếu như có ai đó phê phán, góp ý cho mình thì thường tỏ ra không vui, tiêu cực hơn có người còn tỏ ra căm ghét luôn cả người đã phê phán, phản biện lại mình, bất luận là lời góp ý đấy xuất phát từ động cơ nào.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Ở Đức theo như tôi thấy thì &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;khi có một vấn đề xung đột, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;t&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;hay vì phải "nhẫn nhịn", phải mang những bực tức trong người, họ thường tìm cách &lt;i&gt;đối thoại trực tiếp&lt;/i&gt;. Đối thoại trực tiếp, đi thẳng trực diện vào vấn đề để tìm ra giải pháp chung là cách giúp họ thấy rằng&lt;i&gt; "mâu thuẫn đã thực sự được giải quyết"&lt;/i&gt;. Người Đức là những người nổi tiếng làm việc rất kỷ luật, rành mạch. Tôi đã từng thấy giữa các đồng nghiệp của tôi ở Đức khi có mâu thuẫn phát sinh trong công việc, họ đã ngồi lại đối thoại, trực tiếp tìm ra ai đúng, ai sai, sai ở điểm nào, trách nhiệm thuộc về ai, để lần sau biết mà sửa chữa, mà thận trọng hơn trong công việc. Họ không có kiểu "giận dỗi" hay "bằng mặt mà không bằng lòng". Ai cũng bình đẳng, được tôn trọng như nhau, những vấn đề gì cần phải nói, cần phải giải quyết thì phải giải quyết, giải quyết xong là xong. Qua cách đối thoại như thế, mọi người hiểu nhau hơn, hợp tác trong công việc sau đó cũng vì thế mà tốt hơn. Ở Đức họ thường hiểu rằng nếu bạn có sai sót, người ta&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; "lờ đi"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; sai sót đó của bạn, đó mới là điều bất hạnh cho bạn, vì đơn giản &lt;i&gt;bạn sẽ vẫn mãi như thế&lt;/i&gt;. Ngược lại, khi có người khác góp ý riêng một cách tế nhị, họ chỉ ra cái sai cho mình để rồi biết mà sửa chữa, lần sau không lặp lại, đó mới thực sự là điều hạnh phúc dành cho bạn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Không dám kết luận hồ đồ rằng ở đâu hay hơn, ở đâu tốt hơn. Ở đâu cũng đều có những mặt trái, những điểm tích cực cần kế thừa. Tôi nghĩ rằng, không tự nhiên mà sự "an lạc" sẽ đến, không &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;chỉ "tự tu" mà có, không chỉ &lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;"nín nhịn", "mỉm cười&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;", "hỷ xả" thì mâu thuẫn sẽ tự khắc được giải quyết&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;(THEO TÔI HIỂU ĐÓ LÀ Ở TRẠNG THÁI TĨNH)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;i&gt;.&lt;/i&gt; Nếu đã xác định nhà nước ta đang tiến tới xây dựng một nhà nước pháp quyền, thì &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;ở một chừng mực nhất định,&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; ta cũng &lt;i&gt;nên học tập những điểm tích cực trong cách xử trí vấn đề của người Phương Tây:&lt;/i&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;cần phải hành động trên cơ sở thượng tôn luật pháp&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;, tăng cường đàm phán, tăng cường làm việc một cách có kỉ luật, hành xử vấn đề một cách có lý trí và bớt dần cảm tính&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; (THEO TÔI HIỂU ĐÓ LÀ CÁCH GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ TRONG TRẠNG THÁI ĐỘNG).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; NMT&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt; ---------------------------------&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;CÁI CHỮ NHẪN (忍) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;Tác giả: PGS. TS. Nguyễn Kim Sơn,&lt;br /&gt; Đại học Quốc gia Hà nội,&lt;br /&gt;Nguồn: Blog tác giả Nguyễn Kim Sơn,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; font-size: small;"&gt;truy cập đường link gốc&lt;a href="http://nkson.blogspot.com/2012/02/cai-chu-nhan.html"&gt; tại đây&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;h3 class="post-title entry-title" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/h3&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="post-header" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="float: left; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin-right: 1em; text-align: left;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-nV32PxUikVg/TykSR6RXwSI/AAAAAAAAACo/z4q8MMresrc/s1600/201111111323031890.jpg" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-nV32PxUikVg/TykSR6RXwSI/AAAAAAAAACo/z4q8MMresrc/s400/201111111323031890.jpg" width="215" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Thư pháp của Chương Thiên Khiếu. Nguồn: &lt;a href="http://www.sh1188.com/Company/product-1483.html"&gt;ở đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Ngàyxuân, qua mấy nhà người quen, thấy nhà nào cũng treo một chữ Nhẫn viết chữ Hánvới các trình độ viết, khả năng thư pháp thể hiện rất khác nhau. Thấy nhiều chữNhẫn quá mà tự nhiên không thể nhẫn được mà đành bày tỏ đôi dòng. Phải nói cáichữ Nhẫn thật hay. Nín nhịn, chịu đựng, nhường nhịn quả là có thể đem lại chocác quan hệ xã hội nhiều tác dụng to lớn. Chữ Hòa (&lt;span lang="ZH-CN"&gt;和&lt;/span&gt;) quả khó đạt được nếu thiếu Nhẫn. Một cá nhân, mộtgia tộc, một cộng đồng mà biết Nhẫn thì tránh được nhiều điều rắc rối. Nhiềungười đã làm cả thơ để diễn nghĩa, tán dương ý tứ sâu xa, tốt đẹp của cái chữNhẫn này, rồi thể hiện trên các chất liệu khác nhau, treo trên tường như một loạichâm, minh tự răn tự giới. Cứ xem thời thế hiện nay, ra đường nhìn vào mặt nhauđã có thể gây án mạng vì bị quy kết là “nhìn đểu” thì mới thấy cái chữ Nhẫn nóhay đến thế nào. Có lẽ cũng không cần thêm lời ca ngợi sự tuyệt vời của &lt;b&gt;&lt;i&gt;tinhthần nhẫn nhịn&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; nữa. &lt;i&gt;Nhưng cứ nghĩ đi nghĩ lại, nếu một cộng đồng rộng lớnmà mọi người đều Nhẫn, cộng đồng đó là một cộng đồng vĩ đại, đáng kính nể,nhưng nó cũng là một cộng đồng có vấn đề và một cộng đồng tiềm chứa trong nó nhữngnguy cơ tinh thần. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://s1270.photobucket.com/albums/jj611/nkson/?action=view&amp;amp;current=003.jpg" style="margin-left: auto; margin-right: auto;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" height="320" src="http://i1270.photobucket.com/albums/jj611/nkson/003.jpg" width="260" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Thư pháp của Trần Đôn Tam. Nguồn: &lt;a href="http://www.co888.com/chen-dun-shan/003/index1-zp8.htm"&gt;ở đây&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;Nhẫn&lt;/i&gt; có nghĩa là dồn nén, chế ước, áp chế,nhốt chặt cái bất bình, là dùng áp chế tinh thần để chịu đựng cái mà bình thườngkhó chịu hoặc không thể chịu. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Nó là sự cố gắng chấp nhận cái khó chấp nhận. Nínnhịn để cho mọi việc được tốt đẹp. &lt;b&gt;Nhưng điều đó cũng có nghĩa là cái khó chịu,cái tức giận vẫn còn nguyên đó.&lt;/b&gt; Cái gì dồn nèn mãi cũng hại tâm hại khí. Điềunày xem ra không có lợi cho sức khỏe. Cứ dồn mãi cái tức vào đó, tới lúc tức nướcvỡ bờ, không nhẫn được nữa thì cái sự xả tức giận sẽ thật đáng sợ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://s1270.photobucket.com/albums/jj611/nkson/?action=view&amp;amp;current=S20093231220146.jpg" style="margin-left: auto; margin-right: auto;" target="_blank"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" height="320" src="http://i1270.photobucket.com/albums/jj611/nkson/S20093231220146.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Thư pháp của Lưu Kế Vũ. &amp;nbsp;Nguồn: &lt;a href="http://www.shuobao.com/shop/shufazihua/dangdaihuajia/22470.htm"&gt;ở đây&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Triếtlý &amp;nbsp;Nhẫn có lẽ phù hợp với số đông và ở cấpđộ thông thường thì nó không quá khó thực hành. Nó là một sự khôn ngoan dànhcho cộng đồng. Đối với người tiềm tâm hơn vào việc dưỡng tâm và hy vọng có nhữngứng xử hiệu quả phù hợp với cá nhân cao hơn mặt bằng tinh thần số đông một chútthì có lẽ Nhẫn không vẫn chưa đủ. &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Cao hơn Nhẫn là &lt;b&gt;phải biết hỷ xả, biết trút bỏ,phải triệt tiêu sự tồn tại của những nỗi niềm tức giận để nó không những tốthơn cho quan hệ mà còn tốt cho cả mình&lt;/b&gt;. &lt;b&gt;Sự hóa giải mọi niềm phẫn uất để đạt tới an lạc, tự lạc, tự tại là cảnhgiới tinh thần cao hơn Nhẫn&lt;/b&gt;. &lt;b&gt;Không chỉ nín nhịn mà có thể mỉm cười với những điềucó thể gây ra sự khó chịu bực tức&lt;/b&gt;. &lt;b&gt;Như vậy chữ Lạc phải được đặt cao hơn Nhẫn mộtbậc.&lt;/b&gt; &lt;b&gt;Muốn thế phải xả kỷ tòng nhân để không bực tức. Muốn thế phải giữ cho hưtâm như triết lý sống của người quân tử&lt;/b&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;Suycho cùng, &lt;span style="background-color: yellow;"&gt;Nhẫn hay Lạc hay trạng thái nào đi nữa cũng đều là&amp;nbsp; sản phẩm của &lt;b&gt;sự tu dưỡng và tự chủ tinh thần,mỗi người với khả năng của mình nên cố gắng đạt tới trạng thái tốt nhất có thểtheo một cách phù hợp&lt;/b&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: yellow;"&gt;----&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background-color: white; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/2915044262062913681-3523775528086574282?l=tuanhsl.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/3523775528086574282'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/2915044262062913681/posts/default/3523775528086574282'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tuanhsl.blogspot.com/2012/02/cai-chu-nhan.html' title='CÁI CHỮ NHẪN (忍)'/><author><name>Nguyễn Minh Tuấn</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='21' src='http://1.bp.blogspot.com/_urNT-yR_zUo/Sgl7MTEEkgI/AAAAAAAAARw/haI71sV_Vd4/S220/img_0031_std.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-Tk8Ea6dqgTI/Ty8yarmiCvI/AAAAAAAABLw/GX1n-kb1dSo/s72-c/13.jpg' height='72' width='72'/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-2915044262062913681.post-4629131522656934345</id><published>2012-02-06T07:26:00.000+07:00</published><updated>2012-02-06T07:26:33.895+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Thông sử'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Lịch sử nhà nước và pháp luật Việt Nam'/><title type='text'>THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ Ở VIỆT NAM THẾ KỶ XI – XIII DƯỚI THỜI LÝ</title><content type='html'>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Tác giả: PGS.TS. Trần Thị Vinh&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Viện Sử học&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nguồn: Kỷ yếu Hội thảo Quốc tế Việt Nam học lần thứ ba, tr. 301 - 322,&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;truy cập đường link gốc &lt;a href="http://tainguyenso.vnu.edu.vn/jspui/bitstream/123456789/6233/1/15.pdf"&gt;tại đây&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Vương triều Lý được thiết lập vào năm 1009, ngay sau thế kỷ bản lề (thế kỷ X) – giành và giữ chính quyền từ tay phong kiến ngoại bang của dân tộc Việt Nam. Từ khi thoát khỏi ách thống trị của phong kiến ngoại bang, nhà nước quân chủ dân tộc Việt Nam bắt đầu được xác lập. Trải qua các triều Ngô – Đinh – Tiền Lê, Nhà nước quân chủ dân tộc đã dần dần được kiện toàn, nhưng vừa ra đời sau đêm trường phụ thuộc, nhà nước thời kỳ này hãy còn non trẻ, chưa hoàn thiện về mặt thiết chế, phải đợi đến những thế kỷ sau, bắt đầu từ thời Lý trở đi mới có điều kiện phát triển và hoàn thiện hơn với những thể chế của nó.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span id="more-1446"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Lúc lên ngôi vua tại kinh thành Hoa Lư, tiếp quản cơ đồ của nhà Tiền Lê, trong buổi ban đầu vua Lý Thái Tổ vẫn giữ nguyên thể chế chính chính trị cũ. Sau khi chuyển triều đình từ Hoa Lư ra Thăng Long, các vua nhà Lý mới bắt đầu củng cố và xây dựng một chế độ chính trị riêng của nhà Lý cho phù hợp với chính thể đương thời. Thể chế chính trị của nhà Lý được hoàn thiện trong các thế kỷ XI – XIII (từ 1010 – 1225) là một chế độ chính trị ổn định và thống nhất, trên có vua, dưới vua là hệ thống chính quyền nhà nước thống nhất từ trung ương tới địa phương. Điều hành hệ thống chính quyền nhà nước thống nhất của nhà Lý là đội ngũ quan chức đông đảo được tuyển chọn bằng nhiều hình thức khác nhau. Để bảo vệ vững chắc nhà nước quân chủ thống nhất và quốc gia Đại Việt non trẻ, nhà Lý đã xây dựng một lực lượng quốc phòng vững mạnh và một nền pháp chế phù hợp. Thể chế chính trị của nhà Lý được cụ thể hóa bằng những mặt sau đây : &lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;1. &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Cách tổ chức các cơ quan thuộc nền hành chính quốc gia &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nền hành chính quốc gia thời Lý, do Lý Thái Tổ là người đầu tiên xây dựng, đặt nền tảng cho sự phát triển về sau là một nền hành chính theo chế độ quân chủ tập trung quan liêu với hệ thống chính trị thống nhất từ trung ương tới địa phương được tập trung quyền hành vào trong tay triều đình, đứng đầu là vua.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Các cơ quan thuộc nền hành chính Trung ương &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Bắt đầu từ thời Lý, các cơ quan thuộc nền hành chính trung ương (hay còn gọi là Tổ chức chính quyền Trung ương) đã được kiện toàn và hoàn thiện hơn so với thời Đinh và Tiền Lê trước đó, gồm ba bộ phận chủ yếu là: &lt;em&gt;Những văn thư phòng giúp việc bên cạnh vua, Các cơ quan đầu não tại triều đình &lt;/em&gt;và &lt;em&gt;Các cơ quan chuyên môn.&lt;/em&gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- &lt;em&gt;Những văn thư phòng giúp việc bên cạnh vua&lt;/em&gt;, vào thời Lý đặt chưa đầy đủ như ở thời Trần và thời Lê sơ sau đó. Từ thời Trần và đặc biệt là thời Lê Sơ về sau, những văn thư phòng giúp việc cho vua bao gồm đủ cả ba bộ phận, đó là: các &lt;em&gt;Sảnh &lt;/em&gt;( hay còn gọi là các &lt;em&gt;Tỉnh &lt;/em&gt;như Thượng thư tỉnh, Trung thư tỉnh, Môn hạ tỉnh, Hoàng môn tỉnh và Nội thị tỉnh); &lt;em&gt;Hàn lâm viện &lt;/em&gt;và &lt;em&gt;Bí thư giám. &lt;/em&gt;Nhưng dưới thời Lý, Bí thư giám chưa được đặt nên chỉ mới có hai văn phòng bên cạnh vua và giúp việc cho vua là &lt;em&gt;Sảnh &lt;/em&gt;và &lt;em&gt;Hàn lâm viện&lt;/em&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Sảnh &lt;/em&gt;(gồm có Thượng thư sảnh và Trung thư sảnh), không rõ được đặt ra như thế nào và vào lúc nào dưới thời Lý. Theo sách &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí &lt;/em&gt;thì “đến đời vua Lý Thần Tông (1128 – 1138) có đặt chức Viên ngoại lang ở Thượng thư sảnh, dự bàn chính sự, danh vị cũng trọng. Quan trong, quan ngoài thường gia thêm chức ấy, như Nội thị là Lý Công Tín, Hàn Quốc Bảo đều gia chức Viên ngoại lang”1. Sách &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư &lt;/em&gt;cũng ghi, vào tháng giêng, năm Mậu Thân (1128), sau khi Lý Thần Tông lên ngôi đã phong Đào Thuấn làm &lt;em&gt;Trung thư sảnh &lt;/em&gt;viên ngoại lang hành tây thượng cáp môn sứ, Lý Bảo Thần làm &lt;em&gt;Thượng thư sảnh &lt;/em&gt;viên ngoại lang hành đông thượng cáp môn sứ và một loạt người như Phạm Thưởng, Đỗ Lục, Khổng Nguyên, Phạm Bảo, Kim Cát, Lý Khái, Đào Lão, Nguyễn Hoàn làm Viên ngoại lang &lt;em&gt;Thượng thư sảnh&lt;/em&gt;&lt;em&gt;2&lt;/em&gt;. Như vậy, vào thời Lý đã có cơ quan là Sảnh, nên mới có việc đặt các chức quan của Thượng thư sảnh và Trung thư sảnh như sử sách vừa ghi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Hàn lâm viện &lt;/em&gt;được lập ra đầu tiên ở nước ta bắt đầu từ thời Lý, dưới triều vua Lý Nhân Tông (1072 – 1127) và đứng đầu Hàn lâm viện là chức quan &lt;em&gt;Hàn lâm học sĩ&lt;/em&gt;. Sách &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư &lt;/em&gt;ghi, vào mùa thu, tháng 8, năm Bính Dần (1086), triều đình đã tổ chức thi những người có văn học trong nước, sung vào làm quan ở Hàn lâm viện. Mạc Hiển Tích trúng tuyển, được bổ vào làm Hàn lâm học sĩ3. Sách &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí &lt;/em&gt;cũng ghi, “đời Lý đã đặt Hàn lâm viện và đặt chức Học sĩ (trong đời NhânTông Mạc Hiển Tích làm Hàn Lâm học sĩ)”4. Hàn lâm viện có nhiệm vụ trông coi việc soạn thảo những chế, cáo và chiếu biểu của vua. Chức Hàn lâm học sĩ, đến các thời Trần và Lê Sơ còn gọi là Hàn lâm phụng chỉ và Hàn lâm học sĩ phụng chỉ, là chức vụ rất trọng, thường dùng Thái sư, Mật viện kiêm nhiệm. Công việc của quan Hàn lâm phụng chỉ là soạn đặt tờ chiếu thay vua5.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;- Các cơ quan đầu não tại triều đình &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cùng với việc đặt các cơ quan đầu não tại triều đình, nhà Lý đã đặt ra những chức quan đứng đầu triều. Những chức quan đứng đầu triều đều là những quan lại được vua uỷ nhiệm trực tiếp điều khiển toàn bộ nền cai trị trong nước. Đó là &lt;em&gt;Tể tướng &lt;/em&gt;và &lt;em&gt;Á tướng&lt;/em&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chức vụ &lt;em&gt;Tể tướng &lt;/em&gt;từ thời Đinh trở về trước gọi là gì không rõ, đến thời Tiền Lê, Lê Đại Hành mới đặt ra chức Tổng quản coi việc quân dân, tóm giữ việc nước, tức là công việc của Tể tướng6. Bắt đầu từ thời Lý, khi mới dựng nước, vua Lý Thái Tổ đã cho Trần Cảo làm tướng công7 tức giữ chức Tể tướng. Đến đời vua Lý Thái Tông “dùng chức Phụ quốc Thái uý giữ chính sự, chức nhiệm cầm cân, tức là Tể tướng”8. Tiếp đến đời Lý Nhân Tông lại thêm vào mấy chữ “Kiểm hiệu bình chương quân quốc trọng sự”, xem ra chức vụ càng trọng. Có người làm chức vụ này lại mang danh chức trong hàng Tam thái (Thái sư, Thái phó, Thái bảo) và Tam thiếu (Thiếu sư, Thiếu phó, Thiếu bảo). Vào thời Lý đã có những ng-ười từng giữ chức vụ Tể tướng với nhiều danh vọng như: Lý Thường Kiệt làm Thái phó phụ quốc thượng tướng quân9 dưới triều vua Lý Thánh Tông; Lý Đạo Thành làm Thái phó Bình chương quân quốc trọng sự10 dưới triều vua Lý Nhân Tông; Tô Hiến Thành giữ chức Nhập nội kiểm hiệu Thái phó Bình chương quân quốc trọng sự11 dưới triều vua Lý Anh Tông và sau đó có Thái sư Đỗ An Di cũng kiêm chức Đồng bình chương sự12 ở triều Lý Anh Tông…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Á tướng &lt;/em&gt;là chức vụ của viên quan đứng sau Tể tướng và đứng ở vị trí thứ hai tại triều đình. Vào thời Lý, chức Á tướng là &lt;em&gt;Tả, Hữu tham tri chính sự&lt;/em&gt;. Á tướng có nhiệm vụ giúp Tể tướng điều khiển mọi việc trong nước, còn gọi là Phó tướng. Vào thời kỳ này, nhà Lý còn cho đặt thêm chức &lt;em&gt;Hành khiển &lt;/em&gt;cũng là chức đứng sau Tể tướng và chuyên lấy trung quan (hoạn quan) để đảm đương chức vụ ấy, rồi gia thêm danh hiệu là “&lt;em&gt;Nhập nội hành khiển Đồng trung thư môn hạ bình chương sự&lt;/em&gt;”13. Theo ghi chép trong sách &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí &lt;/em&gt;thì chức hàm này “&lt;em&gt;rất trọng vì đó là chức quan giữ then chốt về chính sự”&lt;/em&gt;14.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Dưới Tể tướng và Á tướng – hai chức quan đứng đầu và đứng thứ hai trong triều, là các cơ quan chính yếu như: &lt;em&gt;Khu mật viện &lt;/em&gt;và các &lt;em&gt;Bộ. &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Khu mật viện &lt;/em&gt;được lập ra từ thời Lý. Đứng đầu Khu mật viện là hai chức quan &lt;em&gt;Tả sứ &lt;/em&gt;và &lt;em&gt;Hữu sứ&lt;/em&gt;15 trông coi việc binh. Làm việc trong Khu mật viện đều là những quan thân cận nhà vua và chỉ bàn tới các việc cơ mật trong triều. Dưới triều vua Lý Thái Tổ có Ngô Đinh được làm Khu mật sứ16. Sang thời Lý Thái Tông thì có Lý Đạo Kỷ làm Tả khu mật và Xung Tân làm Hữu khu mật17. Những người này đều là công thần thân cận được vua Lý Thái Tổ và Lý Thái Tông ban chức tước ngay từ sau khi nhà vua lên ngôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Các Bộ, &lt;/em&gt;vào thời Lý nói chung chưa thấy có sự phân định rõ ràng. Tuy vậy, ở thời kỳ này, chức &lt;em&gt;Thượng thư &lt;/em&gt;đứng đầu bộ đã bắt đầu được đặt, ví dụ dưới triều vua Lý Nhân Tông, Mạc Hiển Tích, Đoàn Văn Khâm, Nguyễn Công Bật vv…đều được giữ chức Thượng thư. Phan Huy chú viết trong &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí &lt;/em&gt;rằng: “Chức Thượng thư đặt ra bắt đầu từ thời Lý, nhưng tên các bộ chia đặt thế nào chưa rõ”18. Chức Thị lang cũng đã được đặt ở thời kỳ này. Sách &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí &lt;/em&gt;ghi, năm 1118 “đặt chức bộ Thị lang”19. Biên niên sử thì chưa ghi đầy đủ tên các Bộ của thời Lý mà chỉ thấy nhắc đến tên của hai Bộ, là Bộ Lễ và Bộ Hộ qua hai sự kiện ghi vào năm Mậu Tuất (1118), Tả thị lang Bộ Hộ là Lý Tú Uyên chết20 và năm Giáp Thìn (1124), Nội thường thị là Lê Bá Ngọc làm Thị lang Bộ Lễ21. Điều này cũng được Phan Huy Chú nhấn mạnh là “Đời Lý buổi đầu đặt quan, đã có những chức Trung thư thị lang, Bộ thị lang, nhưng các bộ không đặt đủ”22. Có lẽ do sự ghi chép không đầy đủ trong chính sử nên sự hiểu biết về các Bộ của thời Lý từ trước tới nay cũng chưa được đầy đủ. Nhưng theo nguồn tài liệu văn bia của thời Lý đã đư-ợc dịch và công bố trong tập &lt;em&gt;Thơ văn Lý – Trần&lt;/em&gt;, xuất bản năm 1977, thì vào thời Lý đã có đầy đủ các bộ, nhất là từ triều vua thứ tư của nhà Lý là Lý Nhân Tông (1072 – 1127) trở đi. Theo lời chú cuối cùng của &lt;em&gt;Bia tháp Sùng Thiện Diên Linh &lt;/em&gt;ở chùa núi Long Đội (thuộc xã Đội Sơn, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam) dựng vào ngày 6 tháng 7, niên hiệu Thiên Phù Duệ vũ thứ hai (1121) cho biết, người được vâng sắc chỉ của vua Lý Nhân Tông để soạn bài văn của bia này là &lt;em&gt;Nguyễn Công Bật&lt;/em&gt;, đang giữ chức Triều liệt, &lt;em&gt;Hình bộ &lt;/em&gt;Thượng thư, &lt;em&gt;Binh Bộ &lt;/em&gt;Viên ngoại lang đồng tri phiên công viện chư sự và người viết chữ bài văn bia là &lt;em&gt;Lý Bảo Cung&lt;/em&gt;, đang giữ chức Hữu thị lang, Thượng thư, &lt;em&gt;Công Bộ &lt;/em&gt;Viên ngoại lang đồng tri thẩm hình viện sự, thượng kinh xa đô uý, tử kim ngư23. Dưới triều vua Lý Nhân Tông còn có Trần Văn Khâm cũng từng giữ chức Thượng thư &lt;em&gt;Bộ Công&lt;/em&gt;24, Phùng Giáng Tường giữ chức Thượng thư &lt;em&gt;Bộ Binh&lt;/em&gt;25. Hoặc Từ Anh Nhĩ từng giữ chức Thượng thư &lt;em&gt;Bộ Lại &lt;/em&gt;dưới triều vua Lý Cao Tông (1176 – 1210)26. Trong &lt;em&gt;Văn bia về Thái uý Lý công&lt;/em&gt;&lt;em&gt;27&lt;/em&gt;&lt;em&gt;nước Đại Việt &lt;/em&gt;(Cự Việt quốc Thái uý Lý công thạch bi minh tự ) khi nói về công trạng của Thái uý có đoạn ghi: “Năm Đinh Mùi đời vua Thần Tông (1127), Thái uý được truyền vào chầu ở nơi nội cấm, chức vị bao trùm cả &lt;em&gt;sáu bộ thượng thư&lt;/em&gt;&lt;em&gt;28&lt;/em&gt;&lt;em&gt;. &lt;/em&gt;Như vậy, theo ghi chép trong chính sử cộng với những ghi chép trong văn bia Lý – Trần thì vào thời Lý đã có đủ sáu Bộ, đó là các bộ: &lt;em&gt;Lại, Lễ, Hộ, Binh, Hình &lt;/em&gt;và &lt;em&gt;Công. &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- &lt;em&gt;Các cơ quan chuyên môn &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Để giúp việc cho các cơ quan đầu não tại triều đình, các vua nhà Lý cũng như các vua nhà Trần và nhà Lê sau đó đều đặt ra các cơ quan chuyên môn, gồm: &lt;em&gt;Quốc sử viện, Thái chúc viện, Quốc tử giám, Các cơ quan coi về hình án &lt;/em&gt;(Đình uý ty, Ngũ hình viện), &lt;em&gt;Ngự tiền tam cuộc &lt;/em&gt;(Cận thị, Chi hậu và Học sĩ – trông coi về việc binh của nhà vua)… Nhưng, vào thời Lý chưa đặt đầy đủ các cơ quan chuyên môn này. Cơ quan chuyên môn đầu tiên được đặt vào thời Lý là &lt;em&gt;Quốc Tử giám. &lt;/em&gt;Quốc Tử giám là cơ quan có nhiệm vụ trông coi về việc giáo dục trong nước.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Quốc Tử giám &lt;/em&gt;được lập bắt đầu từ thời Lý, vào năm 1076, dưới triều vua Lý Thánh Tông, nhưng tên các chức quan của cơ quan này chưa rõ như thế nào. Sang thời Trần mới thấy sử ghi về việc đặt chức &lt;em&gt;Tư nghiệp Quốc tử giám &lt;/em&gt;(Chu Văn An làm chức này), thời Lê Sơ đặt rất nhiều tên như các chức &lt;em&gt;Tế tửu, Trực giảng, Bác sĩ, Giáo thụ, Ngũ kinh bác sĩ&lt;/em&gt;… Sách &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư &lt;/em&gt;ghi về việc lập Quốc tử giám vào thời Lý như sau: vào “mùa thu, tháng 8, làm Văn Miếu, đắp tượng Khổng Tử, Chu Công và Tứ phối29, vẽ Thất thập nhị hiền30 bốn mùa cúng tế. Hoàng Thái tử đến học ở đây”31.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;CÁC CƠ QUAN THUỘC NỀN HÀNH CHÍNH TRUNG &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Ư&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;ƠNG &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;VUA &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;VĂN&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt; P&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;HÒNG BÊN CẠNH VUA &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;CƠ QUAN ĐẦU &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;N&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;ÃO TẠI TRIỀU ĐÌNH &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Sảnh &lt;/strong&gt;(Thượng thư sảnh,Trung thư sảnh&lt;strong&gt;) &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Viên ngoại lang&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Hàn lâm viện &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Hàn lâm học sĩ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Quan đầu triều &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Tể tướng (Phụ quốc Thái uý)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Á tướng (Tả, Hữu Tham tri chính sự) )&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Khu mật viện &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Tả sứ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Hữu sứ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Lục Bộ &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Thượng thư&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Thị lang&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;CƠ QUAN CHUYÊN MÔN &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Quốc Tử giám &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nhìn vào sơ đồ tổ chức các cơ quan thuộc nền hành chính Trung ương của thời Lý dễ nhận thấy, vào thời kỳ này so với những thời kỳ sau đó, bộ máy chính quyền Trung ương của thời Lý tuy chưa được hoàn thiện và chưa đặt đầy đủ các cơ quan, song đã có sự kiện toàn đáng kể so với những thời kỳ trước. Đó là những cố gắng rất lớn của nhà Lý trong buổi đầu dựng nghiệp.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Các cấp hành chính ở địa phương &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngay trong năm 1010, khi đã ổn định một số công việc lớn mang tầm quốc gia như dời chuyển kinh đô, kiến lập kinh thành, kiện toàn bộ máy bộ máy chính quyền ở cấp Trung ương, vua Lý Thái Tổ cũng đã tiến hành xây dựng bộ máy hành chính các cấp cơ sở, làm nền tảng vững chắc cho toàn bộ hệ thống chính quyền nhà nước.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Công việc đầu tiên mà nhà vua tiến hành là cho chia lại các khu vực hành chính trong nước. Đơn vị hành chính đứng đầu cấp chính quyền địa phương thời Lý gọi là &lt;em&gt;phủ, Lộ. &lt;/em&gt;Ngay từ khi vừa dời đô ra Thăng Long, vua Lý Thái Tổ đã cho đổi &lt;em&gt;châu &lt;/em&gt;Cổ pháp, quê hương của nhà Lý làm &lt;em&gt;phủ &lt;/em&gt;Thiên Đức, đổi vùng kinh thành Hoa Lư cũ của nhà Đinh – Tiền Lê thành &lt;em&gt;phủ &lt;/em&gt;Trường Yên32. Đến cuối năm đó (tháng 12 năm 1010), nhà vua bắt đầu cho đổi 10 &lt;em&gt;Đạo &lt;/em&gt;có từ thời Đinh và Tiền Lê làm 24 &lt;em&gt;Lộ&lt;/em&gt;. Vùng núi thì gọi là &lt;em&gt;châu &lt;/em&gt;hay &lt;em&gt;trại&lt;/em&gt;. Một số nơi ở xa kinh đô cũng gọi là trại, như việc cho đổi châu Hoan, châu Ái làm &lt;em&gt;trại&lt;/em&gt;33. Năm 1014, lại cho đổi &lt;em&gt;phủ &lt;/em&gt;Ứng Thiên (Ứng Hoà, Hà Nội ngày nay) thành &lt;em&gt;Nam Kinh&lt;/em&gt;34. Năm 1023, đổi &lt;em&gt;trấn &lt;/em&gt;Triều Dương( thuộc Quảng Ninh ngày nay) thành &lt;em&gt;châu &lt;/em&gt;Vĩnh An35. Năm 1036, đổi &lt;em&gt;châu &lt;/em&gt;Hoan thành Nghệ An châu &lt;em&gt;trại&lt;/em&gt;36. Sau lại đổi &lt;em&gt;châu &lt;/em&gt;Ái thành &lt;em&gt;phủ &lt;/em&gt;Thanh Hoá.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Như vậy, ta có thể hình dung được toàn bộ cấp hành chính địa phương của thời Lý theo một hệ thống từ trên xuống dưới như sau :&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Trên là cấp &lt;em&gt;phủ, lộ &lt;/em&gt;(ở đồng bằng) và &lt;em&gt;châu &lt;/em&gt;hay &lt;em&gt;trại &lt;/em&gt;(ở vùng xa kinh đô hoặc miền núi). Dưới phủ, lộ, châu là cấp &lt;em&gt;huyện &lt;/em&gt;hoặc (&lt;em&gt;hương), giáp &lt;/em&gt;và cuối cùng là &lt;em&gt;thôn&lt;/em&gt;. ở Kinh đô thì nhà Lý đặt ra thành các &lt;em&gt;phường&lt;/em&gt;, gồm 61 phường (như phường Thái Hoà, phường Cơ Xá, phường Yên Thái…).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Các đơn vị hành chính vào thời kỳ này, cụ thể ra sao không thấy tài liệu ghi chép đầy đủ. Căn cứ vào một số sách Địa chí viết vào những thế kỷ sau như &lt;em&gt;Dư địa chí &lt;/em&gt;của Nguyễn Trãi (thế kỷ XV) và &lt;em&gt;Đại Nam nhất thống chí &lt;/em&gt;của Quốc sử quán triều Nguyễn (thế kỷ XIX) chúng ta có thể hình dung được một cách tương đối về vị trí của một số phủ, lộ, châu ở thời kỳ này. Ví dụ: Lộ Hải Thanh, lộ Trường Yên, phủ Lỵ Nhân lúc bấy giờ, nay thuộc vào đất của các tỉnh Hà Nam, Nam Định và Ninh Bình. Lộ ứng Thiên là vùng Kinh đô Thăng Long và một phần đất phía nam Hà Nội và một phần đất của tỉnh Hà Tây ngày nay. Lộ Bắc Giang là thuộc đất tỉnh Bắc Giang bây giờ. Phủ Thanh Hoá thuộc đất tỉnh Thanh Hoá ngày nay. Châu (hay trại) Nghệ An thì tương ứng với vùng đất tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh bây giờ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nhưng, nhìn chung cách gọi phủ, lộ, châu hay trại ở thời kỳ này vẫn chưa được nhất quán. Có thể do phương thức quản lý khác nhau của từng vùng đất mà nhà Lý đặt ra tên gọi khác nhau. Như những vùng đồng bằng phía bắc thì gọi thống nhất là phủ và lộ. Còn những miền xa kinh đô như Thanh Hoá, Nghệ An thì gọi là châu, có lúc đổi là trại, rồi lại đổi thành châu, thành phủ vv…Lại có những nơi ở vùng núi xa thì không gọi là châu mà gọi là &lt;em&gt;đạo. &lt;/em&gt;Ví dụ vùng Tây Bắc (dọc theo sông Đà) lúc bấy giờ lại không gọi là châu mà gọi là &lt;em&gt;đạo &lt;/em&gt;Lâm Tây vv.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Mỗi phủ (lộ, châu) được chia ra làm nhiều &lt;em&gt;huyện. &lt;/em&gt;Đứng đầu đơn vị hành chính cấp huyện là viên &lt;em&gt;Huyện lệnh&lt;/em&gt;. Tên đơn vị hành chính cấp huyện ở thời Lý không được ghi trong chính sử mà chỉ thấy ghi trong tài liệu văn bia. Theo văn bia chùa &lt;em&gt;Sùng Nghiêm Diên Thánh &lt;/em&gt;dựng tại chùa Sùng Nghiêm Diên Thánh (Thanh Hóa) vào ngày 19 tháng 10 năm Mậu Tuất (1118) cho biết, Chu Công là người được triều đình nhà Lý cử coi giữ trấn Thanh Hóa sau khi Lý Thường Kiệt về triều đình giữ chức Tể tướng lần hai, vào ngày Ất Mùi, niên hiệu Hội Tường Đại Khánh thứ 6 (1115), Chu Công đã “kính vâng chiếu chỉ, tới giữ quận phù, quyền thống lĩnh các việc quân châu của năm &lt;em&gt;huyện &lt;/em&gt;và ba nguồn thuộc trấn Thanh Hóa”37. Khi Chu Công cho dựng chùa Sùng Nghiêm Diên Thánh, ông đã sai một viên huyện lệnh trông coi việc này. Văn bia vẫn còn ghi rằng: “Đương khi dân chúng nghỉ ngơi, cấy cày rảnh việc. Ông bèn sai &lt;em&gt;huyện lệnh &lt;/em&gt;Lê Chiếu trông coi việc dựng chùa”38. Như vậy, theo nguồn tài liệu này thì vào thời Lý đã có đơn vị hành chính cấp huyện và người đứng đầu cấp huyện là Huyện lệnh. Còn đơn vị hành chính cấp huyện rộng hẹp ra sao thì tài liệu không cho biết chính xác. Ngoài tài liệu văn bia, trong sách &lt;em&gt;Việt điện u linh&lt;/em&gt;, Lý Tế Xuyên cũng nhắc tới tên huyện vào thời Lý, qua sự kiện Uy Minh vương Lý Nhật Quang khi giữ chức Tri châu châu Nghệ An, ông đã cho nhân dân khai phá đất đai mở mang được 6 huyện…39 ở kinh đô tương đương với cấp này thì gọi là &lt;em&gt;phường, &lt;/em&gt;ở miền núi lại gọi là &lt;em&gt;sách &lt;/em&gt;hay &lt;em&gt;động. &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cấp &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;dưới thời Lý cụ thể thế nào không thấy sử sách nói rõ, nhưng sử cũ lại nhắc tới tên hương, qua nhiều sự kiện khác nhau. Như những sự kiện sau đây:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Năm 1010, vua Lý Thái Tổ đã hạ lệnh cho các &lt;em&gt;hương ấp&lt;/em&gt;, nơi nào có chùa quán đổ nát đều phải sửa chữa lại40.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Năm 1027, trong vụ dẹp loạn ba vương giữ ngôi báu cho vua Lý Thái Tông, Lê Phụng Hiểu, một trong những công thần được sử nhắc đến là người &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;Băng Sơn ở Ái châu (nay thuộc huyện Hoằng Hóa, Thanh Hoá). Sau ông còn được nhà vua ban cho lộc điền gọi là ruộng ném đao ở &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;Đa Mi41.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Năm 1068, vua Lý cho đổi &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;Thổ Lỗi thành &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;Siêu loại vì là nơi sinh của Nguyên phi42.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Năm 1128, người Chân Lạp vào cướp &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;Đỗ Gia ở châu Nghệ An43.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Năm 1131, người ở &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;Thái Bình là Nguyễn Mãi dâng hươu trắng44.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Đến năm 1198, vào cuối thời Lý biên niên sử vẫn còn ghi tên &lt;em&gt;hương&lt;/em&gt;, như “người &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;Cao Xá ở châu Diễn là Ngô Công Lý chiêu tập những kẻ vô lại…làm loạn”45. Hoặc sách &lt;em&gt;Việt sử lược &lt;/em&gt;khi viết về thời Lý cũng nhắc nhiều đến tên hương, như “trong &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;vua ở, có cây gạo bị sét đánh…”46, “con chó ở chùa ứng Thiên &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;Cổ Pháp đẻ một con chó trắng…”47.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đơn vị hành chính cấp &lt;em&gt;hương &lt;/em&gt;được đặt ở nước ta từ thời thuộc Đường (năm 662) dưới thời Thứ sử Khâu Hoà. Lúc này hương được chia làm đại hương và tiểu hương. Trong khoảng đời Trinh Nguyên (785 – 805), viên đô hộ Triệu Xương bỏ tên đại, tiểu hương chỉ gọi chung là hương. Đến thời Hàm Thông (860 – 874), Cao Biền chia đặt lại hương thuộc, có tất cả 159 hương48. Khi chính quyền về tay họ Khúc, Khúc Hạo lại cho đổi hương thành giáp. Sách &lt;em&gt;An Nam chí nguyên &lt;/em&gt;ghi: “Giữa niên hiệu Khai Bình (907 – 910) nhà Lương, Tiết độ sứ Khúc Hạo lại đổi hương làm giáp, đặt thêm 150 giáp, cộng với số giáp đã có từ trước tất cả là 314 giáp”49.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Qua các triều Ngô, Đinh và Tiền Lê không thấy biên niên sử nhắc đến tên hương, nhưng có lẽ đơn vị hương đã phải có từ trước khi triều Lý thành lập, vì ngay từ đầu triều Lý đã thấy sử ghi tên hương và trong suốt thời Lý cho đến cuối triều Lý vẫn thấy biên niên sử ghi rất nhiều về đơn vị hành chính cấp hương. Vậy, hương phải là một đơn vị hành chính cấp cơ sở vì nó được tồn tại khá phổ biến dưới thời Lý. Hương lúc này qui mô chắc cũng lớn, có lẽ phải lớn hơn tổng và tương đương với huyện sau này. Vì năm 1068, vua Lý cho đổi hương Thổ Lỗi – nơi sinh của Nguyên phi ỷ Lan thành hương Siêu loại, thì sau này hương Siêu Loại lại được đổi làm huyện Siêu Loại. Huyện Siêu loại còn tồn tại cho đến thế kỷ XIX, huyện này có tới 6 tổng và 68 xã thôn50.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Như vậy, hương thời Lý có thể tương đương với cấp huyện hoặc có nơi gọi hương là huyện và có nơi lại gọi huyện là hương do chưa có sự nhất quán về tên gọi các đơn vị hành chính của thời kỳ này như vừa nhắc ở trên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Về tên gọi hương hay đơn vị hành chính cấp hương ở thời Lý có phải đồng nghĩa với đơn vị giáp hay không, hiện cũng chưa xác định được do chưa có tư liệu để chứng minh. Mặc dù từ đầu thế kỷ X, Khúc Hạo đã cho đổi hương thành giáp, nhưng đến thời Lý hai đơn vị hành chính này vẫn hiện tồn, vừa có hương lại vừa có giáp. Như vậy tên gọi hương lúc này không đồng nghĩa với tên gọi giáp. Do đó hương và giáp phải là hai đơn vị riêng biệt, chứ không phải là một như ở thời kỳ trước. Tuy nhiên, hai cấp hành chính này cụ thể ra sao thì chưa khảo được vì chưa đủ tư liệu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Giáp &lt;/em&gt;ở thời Lý cụ thể như thế nào cũng không thấy sử sách ghi chép đầy đủ nhưng chắc chắn vào thời kỳ này, đơn vị giáp hãy còn tồn tại vì vào thời Khúc – Ngô – Đinh – Tiền Lê, giáp là đơn vị hành chính khá phổ biến. Các chức &lt;em&gt;Quản giáp &lt;/em&gt;và &lt;em&gt;Phó quản giáp &lt;/em&gt;đã được đặt ra để trông nom công việc của giáp. Đến thời Lý, vẫn còn thấy sử nhắc tới tên giáp, như năm 1029 “&lt;em&gt;Giáp &lt;/em&gt;Đãn Nãi ở Ái châu làm phản…vua thân đi đánh &lt;em&gt;giáp &lt;/em&gt;Đãn Nãi”51. Vào thời vua Lý Thái Tông, khi Uy Minh Vương Lý Nhật Quang được cử làm Tri châu châu Nghệ An, ông đã cho nhân dân khai phá mở mang xây dựng và phát triển vùng đất này rồi lập hộ tịch, kê khai được 6 huyện, 4 trường, 60 &lt;em&gt;giáp&lt;/em&gt;&lt;em&gt;52 &lt;/em&gt;như vừa nhắc ở trên&lt;em&gt;. &lt;/em&gt;Như vậy, đơn vị Giáp cho đến thời Lý vẫn còn hiện tồn khá quen thuộc. Chỉ riêng một châu Nghệ An mới được mở mang thêm mà Lý Nhật Quang đã đặt được 60 giáp như vậy là rất đáng kể.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đơn vị &lt;em&gt;thôn &lt;/em&gt;cũng được nhắc đến vào thời Lý qua sự kiện Lê Phụng Hiểu đi đánh dẹp cuộc tranh giành địa giới của hai &lt;em&gt;thôn &lt;/em&gt;Đàm Xá và Cổ Bi53 ở châu Ái.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tại những đơn vị hành chính các cấp của chính quyền địa phương, nhà Lý cũng đã đặt một hệ thống quan chức để giúp triều đình quản lý công việc ở đây.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Quan lại đứng đầu cấp phủ, lộ thời kỳ này là &lt;em&gt;Tri phủ, Phán phủ &lt;/em&gt;54. Đứng đầu cấp châu là &lt;em&gt;Tri châu&lt;/em&gt;, có những châu ở xa (biên giới) nhà Lý đều đặt chức &lt;em&gt;Quan mục, &lt;/em&gt;thường dùng những hào trưởng (hay tù trưởng – TG) tại địa phương để giữ những chức đó55. Những châu có địa thế quan yếu như châu Nghệ An, vua Lý đã cử tôn thất nhà Lý đến để trấn trị, như dưới thời vua Lý Thái Tông, triều đình đã cử Uy Minh vương Lý Nhật Quang làm Tri châu56 coi giữ châu đó trong suốt 16 năm. Đối với những miền biên viễn xa triều đình, một mặt nhà Lý đã dùng chính sách Ki mi để ràng buộc và một mặt dùng các tù trưởng người địa phương theo chế độ thế tập để cai quản. Vào thời kỳ này, ở châu Qui Hoá và Chân Đăng có họ Lê, ở châu Lạng có họ Thân, ở châu Vị Long có họ Hà, ở châu Phú Lương có họ Dương, châu Quảng Nguyên có họ Nùng… Chính sách của nhà Lý là cho phép họ thực sự được quản lý vùng đất của mình theo chế độ thế tập nhưng phải thần phục triều đình và phải giữ chế độ cống phú đều đặn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ở cấp huyện, như đã nói ở trên là có chức Huyện lệnh. Tại hương không thấy có tài liệu ghi chép, song có lẽ chức quan làm việc tại đây cũng tương đương với chức quan ở cấp huyện. Còn chức quan quản lý cấp giáp có lẽ là Quản giáp và Chủ đô. Những viên quan này kiêm thêm cả nhiệm vụ thu thuế. Vì vào thời Lý, khi triều đình giao cho quan lại đi thu thuế Hoành đầu, nhà nước đã cho phép những viên Quản giáp và Chủ đô được cùng với người đi thu thuế, ngoài 10 phần phải nộp vào nhà nước, họ được lấy một phần, nếu không làm đúng thì bị xử tội. Sách &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư &lt;/em&gt;ghi :”Nếu Quản giáp, Chủ đô và người thu thuế thông đồng nhau thu quá lệ, tuy xảy ra đã lâu nhưng không có người tố cáo thì Quản giáp, Chủ đô và người thu thuế cũng phải tội như nhau57″. Chính sử còn ghi cả những việc các viên Quản giáp ở các nơi dâng sản vật địa phương lên vua, như vào năm 1130 “Quản giáp nội tác là Chu Thủy dâng cá diếc vàng”và tiếp đó “Quản giáp Phù Thu Liễu là Phi Nguyên dâng chim trắng”58… Những viên Quản giáp và Chủ đô này phải chăng là các chức quan cai quản tại đơn vị hành chính cấp giáp giống như chức Quản giáp dưới thời họ Khúc vậy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;CÁC CẤP HÀNH CHÍNH ĐỊA PHƯƠNG &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Phủ, Lộ &lt;/strong&gt;(đồng bằng) – Tri phủ – Phán phủ&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Châu Trại, Đạo &lt;/strong&gt;(miền núi) – Tri châu – Quan mục (miền núi xa)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Hương – Huyện &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Huyện lệnh &lt;strong&gt;Phường &lt;/strong&gt;(ở Kinh đô)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Giáp &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Quản giáp&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;- Chủ đô&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;Thôn&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Nhìn lại toàn bộ cách thức tổ chức nền hành chính quốc gia thời Lý, chúng ta có thể thấy được bước tiến đáng kể của vương triều Lý trong việc củng cố, xây dựng và kiện toàn hệ thống chính trị trong bối cảnh đất nước ổn định về mọi mặt ở các thế kỷ XI – XII. Đây là đóng góp đáng kể của nhà Lý sau đóng góp to lớn có ý nghĩa lịch sử trọng đại là việc dời chuyển Kinh đô và kiến lập Kinh thành Thăng Long.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Phương thức tuyển dụng quan lại cho bộ máy hành chính quốc gia&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Để điều hành bộ máy hành chính quốc gia, nhà Lý đã chú ý ngay tới việc xây dựng một hệ thống quan chức theo phong cách riêng của dòng họ Lý. Để xây dựng được một hệ thống quan chức theo phong cách riêng của dòng họ Lý, các vua nhà Lý một mặt đã tìm cách đẩy nhanh quá trình quí tộc hóa tầng lớp quí tộc dòng họ Lý, một mặt đã sử dụng cất nhắc những công thần khai quốc và cuối cùng là xúc tiến dần dần việc đào tạo đội ngũ quan lại nho sĩ mới, bổ sung vào bộ máy chính quyền Nhà nước. Phương thức tuyển dụng quan lại dưới thời Lý được tiến hành bằng ba con đường chính là &lt;em&gt;Tuyển cử, Nhiệm tử và &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Khoa cử. &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Tuyển cử&lt;/em&gt;: Buổi ban đầu nhà Lý rất coi trọng phương thức tuyển cử để bổ sung thêm đội ngũ quan lại mới, vào giúp việc triều đình. Được dự vào hàng tuyển cử đều thuộc tầng lớp trên, từ những người trong thân tộc và những người có công.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Nhiệm tử&lt;/em&gt;: Dùng con cháu các quan được tập ấm cũng là một phương thức lựa chọn để lấy người làm quan. Nhưng đến thời Lý, chế độ nhiệm tử không còn coi trọng như ở thời Đinh – Lê, vì nó không thể đảm bảo chất lượng của đội ngũ quan chức trong tình hình mới. Khi chưa mở được khoa cử để tuyển chọn nhân tài thì nhà Lý vẫn còn có thêm hình thức nộp tiền để trao quan tước.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Nộp tiền&lt;/em&gt;: Phương thức này ở thời Lý chưa được thịnh hành. Không thấy sử cũ ghi về mức tiền nộp và mức trao quan tước cụ thể, chỉ biết “Người quyên nộp tiền, bắt đầu bổ làm Lại, nộp lần thứ hai được bổ làm Thừa tín lang, làm việc xứng chức thì bổ làm Tri châu”59. Hình thức chính thống trong phương thức tuyển dụng quan lại cho một chính thể quân chủ phải là khoa cử.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt;Khoa cử&lt;/em&gt;: Tuyển chọn nhân tài qua con đường học vấn bắt đầu có từ thời Lý. Lần đầu tiên trong lịch sử chế độ phong kiến quân chủ Việt Nam, khoa cử được sử cũ nhắc đến vào năm Ất Mão (1075). Nho học bắt đầu được coi trọng và đội ngũ Nho sĩ đỗ đạt bắt đầu được gia nhập vào trong thiết chế Nhà nước. Nhưng vào thời Lý, khoa cử mới bắt đầu, chưa trở thành chế độ thường xuyên, số lượng Nho sĩ đỗ đạt cũng chưa nhiều và khoa cử chưa chiếm vị trí quan trọng trong phương thức tuyển dụng quan lại của thời Lý.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tuy vậy, chất lượng của đội ngũ quan chức làm việc trong bộ máy hành chính nhà nước thời Lý khá đảm bảo, vì đội ngũ quan lại thời Lý vừa không được hưởng chế độ lương bổng thường xuyên của triều đình lại vừa phải trải qua một chế độ tuyển chọn tương đối qui củ và chế độ khảo khóa nghiêm ngặt. Nhờ thế, vương triều Lý cũng như thể chế chính trị thời Lý mới có điều kiện tồn tại vững vàng trong hơn hai thế kỷ, góp phần đưa quốc gia Đại Việt thời Lý phát triển lên một bước mới.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;2. Cách tổ chức lực lượng quốc phòng thời Lý&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Để tăng cường bảo vệ nhà nước quân chủ cũng như bảo vệ quốc gia Đại Việt non trẻ, nhà Lý đã xây dựng được một lực lượng quốc phòng khá hùng hậu, thể hiện ở cách thức tổ chức quân đội của nhà Lý.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Quân đội thời Lý được phiên chế thành hai loại: Quân trong và quân ngoài. Quân trong còn gọi là &lt;em&gt;cấm quân&lt;/em&gt;, hay &lt;em&gt;cấm binh. &lt;/em&gt;Loại quân này luôn đóng ở trong thành và có nhiệm vụ bảo vệ kinh thành. Quân ngoài là quân ở các phủ, lộ, châu, tức là quân đội ở các địa phương, gọi là &lt;em&gt;lộ quân &lt;/em&gt;hay &lt;em&gt;sương quân. &lt;/em&gt;Ngoài ra, vào thời kỳ này còn có thêm lực lượng dân binh, tức &lt;em&gt;hương binh &lt;/em&gt;ở đồng bằng và &lt;em&gt;thổ binh &lt;/em&gt;ở miền núi. Dưới thời Lý, cấm binh tinh nhuệ hơn binh lính ở các phủ, lộ, châu, nhưng khi có chiến tranh thì quân ở các phủ, lộ, châu với số lượng đông đảo lại là lực lượng đóng góp quan trọng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tổ chức quân cấm vệ &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngay từ những năm đầu triều Lý, để chỉnh đốn lực lượng bảo vệ vua và triều đình, vua Lý Thái Tổ đã chú ý ngay tới lực lượng cấm quân, năm 1011 nhà vua đã cho đặt quân Tả Hữu túc xạ (tức quân theo hầu xe vua, gồm 2 đội tả và hữu). Mỗi đội 500 người60.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Năm 1028, khi vừa lên ngôi, vua Lý Thái tông cũng đã tăng cường ngay lực lượng cấm quân để bảo vệ kinh thành. Đặt 10 vệ cấm quân là: Quảng Thánh, Quảng Vũ, Ngự Long, Bổng Nhật và Trừng Hải. Mỗi vệ lại chia ra làm hai Tả, Hữu trực, đi quanh để bảo vệ cấm thành61. Mỗi vệ quân có 200 người, đều có tả hữu và phải túc trực thường xuyên62. Năm 1051, Vua Lý Thái Tông còn cho đặt Tuỳ xa long quân ở trong và ngoài thành63 (tức quân theo xe vua). Tả kiêu vệ tướng quân Trần Nẫm được cử trông coi đội quân này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Năm 1059, vua Lý Thánh Tông cho định quân hiệu, tên gọi là: Ngự Long, Vũ Thắng, Long Dực, Thần Điện, Bổng Thánh, Bảo Thắng, Hùng Lược và Vạn Tiệp. Mỗi loại quân hiệu này đều chia ra làm: tả và hữu. Cấm quân thì đều phải thích lên trán ba chữ &lt;em&gt;Thiên tử quân&lt;/em&gt;64.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Năm 1104, Vua Lý Nhân Tông đã cho định lại binh hiệu của quân cấm vệ65. Tiếp đến năm 1118, lại cho tuyển đại hoàng nam, người nào khoẻ mạnh thì sung vào làm binh các đô Ngọc Giai, Hưng Thánh, Vũ Đô và Ngự Long, tất cả 350 người66.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Năm sau (1119), trước khi đi đánh dẹp động Ma Sa, vua Lý Nhân Tông đã cho duyệt cấm binh ở các binh tào Vũ Tiệp, Vũ Lâm vv… người nào khoẻ mạnh cho làm hoả đầu ở các đội quân Ngọc Giai, Hưng Thánh, Bổng Nhật, Quảng Thánh, Vũ Đô, người nào kém hơn thì cho làm binh67.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cấm binh ngoài việc thích trên trán ba chữ &lt;em&gt;Thiên tử quân&lt;/em&gt;, còn được xăm mực hình rồng vào người. Năm 1118, vua Lý Nhân Tông còn ra lệnh “cấm nô bộc của các nhà dân trong ngoài kinh thành không được thích dấu mực vào chân như cấm quân cùng là xăm hình rồng ở mình, ai phạm thì sung làm quan nô”68.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Quân đội nhà Lý nói chung và cấm quân nói riêng phải tuân theo một kỷ luật nghiêm ngặt. Năm 1028, khi đem quân đến đánh dẹp quân của Khai Quốc vương ở phủ Trường Yên, vua Lý Thái Tông đã hạ lệnh cho quân sĩ rằng: “ai cướp bóc của cải của dân thì chém”69. Quân lính mà bỏ trốn cũng bị phạt rất nặng. Năm 1042, triều đình có chiếu chỉ rằng: “các quan chức đô (chức quan chỉ huy quân cận vệ), ai bỏ trốn thì phạt 100 trượng, thích vào mặt 50 chữ và xử tội đồ. Các quân sĩ trốn vào núi rừng và đồng nội cướp của người thì xử 100 trượng, thích vào mặt 30 chữ. Người coi trấn trại mà bỏ trốn thì cũng phạt như thế ”70. Năm sau (1043), triều đình lại tiếp tục xuống chiếu rằng: “quân sĩ bỏ trốn quá một năm, xử 100 trượng, thích vào mặt 50 chữ, chưa đến 1 năm thì xử theo mức tội nhẹ, kẻ nào quay lại thì cho về chỗ cũ. Quân sĩ không theo xa giá cũng xử trượng như thế và thích vào mặt 10 chữ”71.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cấm quân thời Lý có vai trò quan trọng hơn quân ở ngoài các châu, lộ. Ngoài nhiệm vụ bảo vệ kinh đô mới của quốc gia Đại Việt trong đó có nhà vua và hoàng tộc, cấm quân còn là lực lượng chủ yếu để dẹp trừ bạo loạn, đặc biệt là các sự biến cung đình. Vào năm 1028, trước loạn tam vương, Vũ vệ tướng quân Lê Phụng Hiểu đã chỉ huy quân cấm vệ dẹp loạn bảo vệ ngôi vua cho Lý Thái Tông. Trong vụ dẹp loạn Đỗ Anh Vũ năm 1150, cấm quân cũng đóng vai trò quan trọng. Trong những lần vua Lý đi chinh phạt dẹp loạn ở một số địa phương, cấm quân cũng từng là lực lượng nòng cốt tham gia dưới trướng của nhà vua. Vai trò nòng cốt của cấm quân nhà Lý biểu hiện rõ nét trong cuộc kháng chiến chống Tống, khi Lý Thường Kiệt chỉ huy cấm quân kết hợp với quân các châu lộ “tiên phát chế nhân”(1075) và đánh trận quyết chiến chiến lược trên chiến trường Như Nguyệt năm 1077.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Vì cấm quân đóng vai trò quan trọng như vậy nên vào thời Lý cấm quân được hưởng chế độ lương lộc của triều đình. Cấm quân cứ mỗi năm mỗi người được cấp 10 bó lúa. Ngày Khai hạ (mồng 7 tháng giêng) hàng năm mỗi người được cấp 3 tiền và một tấm vải nhỏ. Ngày tết Nguyên Đán, trong lễ đại triều hội, ban ăn thì có các thứ bánh tây, cá mắm và cơm gạo nếp cái. Lương bổng thì đều cấp bằng gạo tẻ72.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tổ chức quân ở các phủ lộ châu &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngoài việc tăng cường lực lượng quân chính qui bảo vệ kinh thành và chính quyền quân chủ, nhà Lý còn chú ý tăng cường lực lượng quân đội đóng ở các phủ, châu, lộ do các trấn thủ chỉ huy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Quân đội loại này dưới thời Lý không có số lượng nhất định. Dân đinh cứ đến tuổi hoàng nam (18 tuổi) và đại hoàng nam (20 tuổi) là phải ghi vào sổ vàng và phải có nghĩa vụ vào quân đội. Quân đội ở các phủ, lộ, châu được chia làm hai hạng. Binh lính ở các châu miền xuôi gọi là chính binh. Binh lính ở miền thượng du và các châu xa gọi là phiên binh. Phiên binh được chia thành từng đội riêng không cho lẫn lộn với chính binh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Từ thời Lý Thần Tông (1128 – 1138), nhà vua đã đặt lệ cho quân lính các lộ chia nhau phục dịch mỗi phiên một tháng, hết hạn lại trở về làm ruộng, để phiên khác ra thay gọi là chế độ &lt;em&gt;ngụ binh ư nông&lt;/em&gt;. Lực lượng chính của quân đội ở các châu lộ hay là quân ngoài vào thời Lý phần lớn đều xuất thân từ nông dân các làng xã. Nên với chính sách &lt;em&gt;ngụ binh nông &lt;/em&gt;của nhà Lý, những nông dân mặc áo lính khi hữu sự họ sẵn sàng ra trận, khi hết chiến tranh, họ lại trở về với đồng ruộng của mình. Vì thế chỉ có cấm binh mới được hưởng chế độ lương lộc của triều đình, còn quân các phủ, châu, lộ thì phải tự túc. Sách &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí, &lt;/em&gt;mục Binh chế chí cũng nói rõ rằng “ngoại binh thì không có lương, cứ luân phiên đến canh, hết phiên canh cho về nhà cày cấy trồng trọt để tự cấp73”. Trong sách &lt;em&gt;Việt sử tiêu án &lt;/em&gt;Ngô Thì Sĩ cũng đánh giá cao về chế độ “tự túc binh cường”này của nhà Lý “Chế độ binh lính của nhà Lý…mỗi tháng lên cơ ngũ một lần gọi là đi canh, hết hạn canh lại về làm ruộng, quân không phải cấp lương…không cần phí tổn nuôi lính mà có công hiệu dùng sức lính, cũng là chế độ hay”74.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Phép chọn lính &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Để có được một lực lượng quân đội hùng hậu bảo vệ đất nước và vương triều, nhà Lý đã đề ra phép tuyển chọn binh lính bằng cách cho kiểm soát hộ tịch thật là nghiêm ngặt. Dân đinh đến 18 tuổi đều phải biên tên vào sổ bìa vàng, gọi là hoàng nam, đến 20 tuổi thì gọi là đại nam (hay đại hoàng nam). Nhà Lý qui định, ai nuôi tư nô chỉ được nuôi những người ch-ưa đến tuổi hoàng nam. Người nào nuôi giấu những hạng hoàng nam, đại nam thì phải phạt tội. Năm 1043, vua Lý Thái Tông xuống chiếu cho các quan chức đô( quan chức đô – quan giữ việc cai quản quân cấm vệ), cứ ba người cùng được nuôi một người làm gia nô, nếu người nào nuôi ẩn giấu một đại nam thì cả ba người cùng phải tội75. Để bảo vệ đại hoàng nam một lực lượng quan trọng sung vào quân ngũ, vua Lý tiếp tục “xuống chiếu cho các quan chức cứ 3 người cùng đảm bảo cho một người, nếu có ai chứa giấu đại nam thì ba người bị tội cả”76. Sau đó, năm 1083, vua Lý Nhân Tông còn cho kiểm soát lại số hoàng nam, định làm ba bậc (Đại hoàng nam, Hoàng nam và Tiểu hoàng nam)77. Sách &lt;em&gt;Toàn thư &lt;/em&gt;ghi cụ thể hơn là năm 1083 vào “mùa xuân, vua thân duyệt các hoàng nam định làm 3 bậc”78. Nhờ có cách kiểm soát dân đinh chặt chẽ nhà Lý mới tiến hành tuyển dân vào lính được thuận tiện.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Năm 1160, vua Lý Anh Tông sai Tô Hiến Thành và Phí Công Tín tuyển dân đinh, người nào mạnh khoẻ thì sung vào quân ngũ và cho chọn các tướng hiệu, người nào thông thạo binh pháp, am tường võ nghệ thì chia cho cai quản79.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đến đời vua Lý Cao Tông (năm 1179), triều đình lại cho tuyển các đinh nam, người nào mạnh khoẻ sung vào quân ngũ80.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đối với việc tuyển người vào quân cấm vệ, nhà Lý cũng lưu ý tới những gia đình nhiều đinh hoặc ít đinh. Năm 1146, vua Lý Anh Tông đã xuống chiếu cho các quan, quản giáp và chủ đô, khi tuyển người sung vào cấm quân thì phải chọn ở những nhà đông người, không được lấy con nhà cô độc, làm trái bị trị tội81.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tuy nhiên, vào thời Lý và cả thời Trần sau đó, phép tuyển binh cụ thể ra sao chưa thể biết rõ. Nói chung, người nào trúng tuyển thì sung vào quân ngũ, người hạng kém thì biên tên vào sổ, có việc mới gọi ra, niên hạn cũng không nhất định và bao nhiêu đinh lấy một lính cũng không rõ82.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Với việc xây dựng lực lượng quân đội và cách tuyển chọn như trên, nhà Lý đã có được một tổ chức quân đội khá vững mạnh. Khi bàn về nền binh bị qua các thời đại, Phan Huy Chú đã viết trong sách &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí, &lt;/em&gt;mục &lt;em&gt;Binh chế chí &lt;/em&gt;rằng: “Cái chiến công dẹp quân Chiêm, phá quân Tống (Lý Thái Tông dẹp quân Chiêm Thành, Lý Nhân Tông phá quân Tống), cái oai hùng hai lần đánh bại quân Nguyên (Trần Nhân Tông hai lần phá quân Nguyên), cũng đủ cho biết cái binh lực của hai đời cường thịnh thế nào”83.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Quân đội thời Lý có hai bộ phận là: quân bộ và quân thuỷ. Quân bộ có các binh chủng: bộ binh, tượng binh, kỵ binh và lính cung nỏ. Quân thuỷ có những đội thuyền lớn như chiến hạm và thành thạo thuỷ chiến, từng hành quân sang đất Tống trong chiến dịch “tiên phát chế nhân”của Lý Thường Kiệt&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Quân đội thời Lý số lượng cụ thể như thế nào sử sách không ghi rõ. Chỉ biết năm 1025, vua Lý Thái Tổ đã cho “định binh làm giáp, mỗi giáp 15 người, dùng một người làm quản giáp. Lại định các cấp bậc quản giáp”84.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Ban chỉ huy &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Vào thời Lý, chức quan đứng đầu hàng võ là Đô thống. Ban chỉ huy lúc đó có thể gồm những chức quan võ lớn ở kinh thành như: Nguyên súy, Tổng quản Khu mật sứ, Khu mật tả hữu sứ, Tả hữu kim ngô Thượng tướng, Đại tướng, Đô tướng, các Vệ tướng quân, Chỉ huy sứ85…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;3. Xây dựng nền Nền pháp chế quốc gia &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Cùng với việc xây dựng lực lượng quốc phòng, bảo vệ quốc gia Đại Việt non trẻ và tăng cường sức mạnh cho nhà nước quân chủ, nhà Lý cũng đã chú ý tới nền pháp chế của đất nước. Nền pháp chế của quốc gia Đại Việt thời Lý được hình thành với việc ban hành bộ luật thành văn đầu tiên trong lịch sử, đó là bộ &lt;em&gt;Hình thư. &lt;/em&gt;Vào năm 1042, vua Lý Thái Tông sai quan Trung thư san định các luật lệnh cũ và châm chước thói tục trong dân gian biên soạn thành bộ Hình thư. Về việc này biên niên sử đã ghi cụ thể rằng: “Trước kia, việc kiện tụng trong nước phiền nhiễu, quan lại giữ luật pháp câu nệ luật văn, cốt làm cho khắc nghiệt, thậm chí nhiều người bị oan uổng quá đáng. Vua lấy làm thương xót, sai Trung thư san định luật lệnh, châm chước cho thích dụng với thời thế, chia ra môn loại, biên thành điều khoản, làm thành sách &lt;em&gt;Hình thư &lt;/em&gt;của một triều đại, để cho người xem dễ hiểu. Sách làm xong xuống chiếu ban hành, dân lấy làm tiện. Đến đây phép xử án được bằng thẳng rõ ràng”86.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Bộ Hình thư ra đời đánh dấu một bước tiến quan trọng trong đời sống pháp luật của đất nước. Vì trước đó vào thời Đinh và Tiền Lê, nhà nước chưa có một hệ thống pháp luật. Khi bộ luật được ban hành giúp cho việc xử án trong nước được thuận lợi và rõ ràng. Nên cùng lúc ban bố bộ luật, vua Lý đã cho đổi niên hiệu là Minh Đạo và cho đúc tiền mang niên hiệu Minh Đạo87.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Hình thư thời Lý – bộ luật thành văn đầu tiên được soạn gồm 3 quyển88 nhưng đến nay đã bị thất truyền. Tuy bộ luật không còn, để tiếp cận với từng luật định nhưng qua nhiều pháp lệnh còn ghi lại trong biên niên sử, chúng ta cũng có thể hình dung phần nào về tính chất của nền luật pháp thời Lý.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Tháng 11 năm 1042, ngay sau khi ban bố Hình thư, nhà Lý đã có những điều luật qui định bổ sung về việc chuộc tội cho những đối tượng là người già và trẻ em, người đau yếu và những thân thuộc của nhà vua, bao gồm “những người từ 70 tuổi trở lên, 80 tuổi trở xuống, từ 10 tuổi trở lên, 15 tuổi trở xuống và những người ốm yếu cho đến những thân thuộc của nhà vua để tang từ 9 tháng, 1 năm trở lên, phạm tội thì cho chuộc, nếu phạm tội thập ác89 thì không được theo lệ này”90. Năm 1071, lại qui định thêm về mức nộp tiền chuộc là “người được nộp tiền chuộc tội phải tuỳ theo tội nặng hay nhẹ mà bắt nộp tiền nhiều ít khác nhau”91.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đối với nhà nước quân chủ cũng như lợi ích của tầng lớp quí tộc quan liêu, luật pháp thời Lý luôn đứng ra bảo vệ. Nhà Lý đã ban hành những điều luật nghiêm ngặt bảo vệ nơi ở và làm việc của vua và triều đình, như khu vực Hoàng thành, cung điện… Năm 1060, vua Lý Thánh Tông ban lệnh cấm “lính Ngự thuyền hoả, Củng thánh hoả, Tuỳ long hoả và bọn nhà bếp không được ra vào thềm Ngự, không được nói chuyện với bọn tiểu chi hậu và đưa tin tức, trao đồ vật, đi lại với nhau. Kẻ nào trái lệnh bị tội chết, gặp khi xá tội cũng không được tha”92. Năm 1150, vua Lý Anh Tông xuống chiếu “cấm bọn hoạn quan không được tự tiện vào trong cung, ai phạm thì bị tội chết. Nếu canh giữ không cẩn thận để người khác vào cung cũng bị tội như thế”93. Đối với các quan làm việc trong triều, cũng có lệnh cấm “không được đi lại nhà các vương hầu, ở trong cung cấm không được hội họp nhau năm ba người bàn luận chê bai, ai phạm thì bị trị tội. Kẻ nào phạm việc qua lại bên ngoài phía đầu hành lang chứa khí giới của đô phụng quốc vệ thì xử 80 trượng, tội đồ ; nếu vào trong hành lang ấy thì xử tử. Linh phụng quốc vệ trong hành lang ấy có chiếu chỉ mới được cầm khí giới, không có chiếu chỉ mà tự tiện mang khí giới đi quá ra ngoài phía đầu hành lang thì xử tử”94.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đối với những người có thái độ chống đối nhà vua hoặc triều đình, nhà Lý cũng đã có những hình phạt thích đáng, thậm chí xử tội chết. Biên niên sử còn ghi lại sự kiện vào năm 1035, vua Lý Thái Tông khi thân chinh đi đánh dẹp vụ nổi loạn ở châu Ái, có Định Thắng vương Nguyễn Khánh đi theo, nhưng Nguyễn Khánh đã ngấm ngầm cấu kết với nhà sư họ Hồ và mấy người em nuôi là Đô thống Đàm Toái Trạng, Hoàng đệ là Thắng Càn và Thái Phúc ở lại kinh sư, mưu làm phản. Được tin, nhà vua “xuống chiếu bắt bọn Khánh đóng cũi đưa về kinh sư”95, rồi sau đó chính nhà vua đã phải ra ngự tại điện Diên Khánh để xét án những người phản nghịch này. Nguyễn Khánh, sư Hồ “đều phải xẻo thịt băm xương ở chợ Tây, còn những người khác thì xét theo tội nặng nhẹ”96. Vào thời Lý còn có một loại hình phạt rất thảm khốc giống thời cổ là đóng người vào đinh trên một tấm gỗ đem bêu ở chợ rồi mới mang ra pháp trường. Sử cũ ghi vào năm 1109, vua Lý xét án nghịch đảng Tô Hậu, Kỷ Sùng97. Hai người này đều phải “lên ngựa gỗ”mà chết98. Năm 1192, có người tên là Lê Vãn ở giáp Cổ Hoằng (Hoằng Hoá, Thanh Hoá ) làm phản. Cũng bị đóng cũi đưa về kinh sư và cũng bị “lên ngựa gỗ”mà chết99.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đối với những người bị mắc tội phản quốc, hình phạt thời Lý cũng rất tàn khốc. Ngay từ khi bộ Hình thư chưa ra đời, nhà Lý cũng đã có những hình phạt rất thích đáng đối với những kẻ đào vong hại nước. Năm 1011, sau khi vua Lý Thái Tổ được vua Tống phong làm Giao chỉ quận vương, nhà vua đã cử viên ngoại lang là Lý Nhân Nghĩa và Đào Khánh Văn sang thăm nước Tống để đáp lễ vua Tống, nhưng Khánh Văn đã trốn ở lại nước Tống, bị người Tống bắt trả lại . Vua Lý Thái Tổ đã cho xử tội bằng cách đánh gậy chết100.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đối với dân đinh, nguồn nhân lực bổ sung thường xuyên cho quân ngũ và tăng cường sức lao động cho sản xuất nông nghiệp cũng được nhà Lý bảo vệ bằng pháp luật. Năm 1042, sau khi ban hành bộ Hình thư, nhà Lý còn định rõ điều mục về các lệnh cấm, trong đó có lệnh cấm về bán hoàng nam. Điều lệnh qui định rằng”ai bán hoàng nam ở dân gian làm nô bộc tư gia, nếu đã bán rồi thì phạt 100 trượng và thích 20 chữ vào mặt; chưa bán mà đã phục dịch người ta thì phạt 100 trượng và thích 10 chữ vào mặt. Kẻ tri tình mà cứ mua, cũng phạm tội, nhưng giảm xuống một bậc”101. Năm 1043, vua Lý Thái Tông còn ra lệnh phạt những người chứa giấu đại hoàng nam. Nhà vua xuống chiếu cho các quan chức “cứ ba người cùng đảm bảo cho một người, nếu có ai chứa giấu đại nam thì ba người bị tội cả”102.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đối với các quan lại làm việc thu thuế cho nhà nước cũng được luật pháp nhà Lý qui định cụ thể và xử phạt những trường hợp sai phạm. Năm 1042, nhà Lý qui định về việc phú thuế của trăm họ “cho phép người thu, ngoài 10 phần phải nộp quan, được lấy thêm 1 phần nữa, gọi là hoành đầu. Lấy quá thì xử theo tội ăn trộm, trăm họ có người tố cáo được tha phú dịch cho cả nhà trong 3 năm, người ở kinh thành mà cáo giác thì thưởng cho bằng hiện vật thu được”103.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Luật pháp thời Lý có điều luật rất nghiêm về việc trị tội kẻ ăn cắp, ăn trộm. Năm 1043, vua Lý Thái Tông có chiếu chỉ “nếu kẻ nào ăn cướp lúa mạ và tài vật của dân, nếu đã lấy rồi thì xử 100 trượng, nếu chưa lấy được nhưng làm cho người bị thương thì xử tội lư-u”104. Năm 1122, vua Lý Nhân Tông lại xuống chiếu rằng: “Những tên trộm cướp trốn tránh đã bắt được mà laị bị nhà thế gia chiếm đoạt thì nhà thế gia ấy cùng tội với người trốn. Kẻ lại đi bắt trộm cướp, bắt được rồi mà giữ lại ở nhà mình, không dẫn đến quan thì phạt đánh 80 trượng”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Để bảo vệ sức kéo trong nông nghiệp, nhà Lý đã có luật định rất nghiêm ngặt.Tháng 2, năm 1117, vua Lý định rõ lệnh “cấm giết trâu…kẻ mổ trộm trâu thì phạt 80 trượng, đồ làm khao giáp (phục dịch trong quân), vợ xử 80 trượng, đồ làm tang thất phụ (làm việc ở nhà chăn tằm) và phải bồi thường trâu, láng giềng biết mà không tố cáo, phạt 80 trượng105.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Đối với chế độ tư hữu ruộng đất, nhà Lý cũng có điều luật bảo vệ. Năm 1142, Lý Anh Tông, ban chiếu rằng: “Những người cầm ruộng thục trong vòng 20 năm thì cho phép chuộc lại, việc tranh nhau ruộng đất trong vòng 5 năm hay 10 năm còn được tâu kiện; ai có ruộng đất bỏ hoang bị kẻ khác cày cấy trồng trọt trong vòng 1 năm thì được kiện mà nhận, quá hạn ấy thì cấm. Làm trái thì xử 80 trượng. Những ruộng hoang ruộng thuộc đã bán đứt thì không được chuộc, làm trái thì cũng bị tội như trên. Nếu tranh ruộng ao mà lấy đồ binh khí nhọn sắc đánh chết hay làm bị thương người thì đánh 80 trượng, xử tội đồ, lấy ruộng ao trả lại cho người chết hoặc bị thương”106. Cùng năm này, vua Lý Anh Tông lại xuống chiếu cho “những người bán đoạn ruộng hoang hay ruộng thục đã có văn khế rồi thì không được chuộc lại nữa, ai làm trái bị phạt đánh 80 trượng”107. Năm 1145, nhà vua lại xuống chiếu rằng: “những người tranh ruộng ao của cải không được nhờ cậy nhà quyền thế, làm trái thì đánh 100 trượng, xử tội đồ”108.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Ngoài ra pháp luật thời Lý cũng đã giành nhiều đặc quyền đặc lợi cho tầng lớp quí tộc quan liêu, từ nhà cửa, trang phục, đồ dùng vv…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Với việc ra đời của bộ Hình thư và những luật lệnh khác ban hành vào thời Lý đã đánh dấu một bước tiến quan trọng trong đời sống pháp luật của Việt Nam thời kỳ này. Tuy tính hiệu quả còn chưa cao nhưng chắc chắn nó mang tính tích cực nhất định vì kể từ khi bộ luật được ban hành thì “dân đều lấy làm tiện”. Đó là tính ưu việt và tiến bộ hơn hẳn so với thời kỳ trước khi chưa có bộ luật.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;* * *&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;Chế độ chính trị được xây dựng dưới thời Lý trong các thế kỷ XI – XIII, tuy chưa thật hoàn mỹ như ở các thời kỳ sau, song với thể chế thống nhất và ổn định ấy cũng đã đủ giúp nhà Lý quản lý được một đất nước có nền kinh tế và quốc phòng vững mạnh, góp phần đẩy lùi những nạn ngoại xâm lớn đang đe dọa tới vận mệnh của dân tộc ( quân Tống ở phía Bắc, quân Chiêm ở phía Nam) và tạo tiền đề cho nhà Lý xây dựng được một nền văn hóa Thăng Long mang đậm dấu ấn lịch sử.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;——————————————————————&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;1 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, 206 trang, Bản dịch Nxb Sử học, Hà Nội 1961, tr. 23.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;2 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;Bản dịch Nxb Khoa học xã hội năm 1983, tập I, 368 trang,, quyển 3, tr..315.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;3 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn th&lt;/em&gt;ư tập I, quyển 2, Sđd, tr..295. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục&lt;/em&gt;, Chính biên, tập I, 1207 trang, quyển 3, Bản dịch Nxb Giáo dục, Hà Nội, 1998, tr. 360&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;. 4 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd , tr.23.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;5 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 23.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;6 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 19.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;7 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 1, Sđd, tr.239. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 20.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;8 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 20.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;9 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 3, Sđd, tr..299. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục&lt;/em&gt;, Chính biên, tập I, quyển 4, Sđd tr. 367.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;10 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 2, Sđd, tr..280. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục, &lt;/em&gt;Chính biên, tập I, quyển 3, Sđd tr. 349. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Nhân vật chí, tập I, 352 trang, Bản dịch Nxb Sử học, 1961, tr. 182.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;11 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 4, Sđd, tr. 344. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Nhân vật chí, tập I, Sđd, tr. 183.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;12 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 19.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;13 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 21.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;14 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 7.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;15 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 21.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;16 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 1,Sđd, tr. 239.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;17 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 2, Sđd, tr. 256 – 257.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;18 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 21.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;19 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 6.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;20 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 3, Sđd, tr..303.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;21 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn th ư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 3, Sđd, tr..309. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục&lt;/em&gt;, Chính biên, tập I, quyển 4, Sđd tr. 374.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;22 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 22.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;23 &lt;em&gt;Thơ văn Lý – Trần, &lt;/em&gt;Bản dịch Viện Văn học, Hà Nội năm 1977, tập I, 631 trang, tr. 395, 402 và 411. Nguyên văn chữ Hán là: 天符睿武二年。辛丑。七月。初六日。立碑。朝列型部尚書。部員外郞。同知蕃工院諸事。阮公弼奉勅撰。右侍郞尚書工部員外郞。同知审刑院事。上轻车都尉紫金 鱼李宝弓奉勅书。&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;24 &lt;em&gt;Thơ văn Lý – Trần&lt;/em&gt;, tập I, Sđd, tr. 335.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;25 &lt;em&gt;Thơ văn Lý – Trần&lt;/em&gt;, tập I, Sđd, tr. 521.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;26 &lt;em&gt;Thơ văn Lý – Trần&lt;/em&gt;, tập I, Sđd, tr. 525.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;27 &lt;em&gt;Thái uý Đỗ Anh Vũ sau được đổi làm họ Lý nên mới gọi là Thái uý Lý công.&lt;/em&gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;em&gt; &lt;/em&gt;28 &lt;em&gt;Thơ văn Lý – Trần&lt;/em&gt;, Tập I, Sđd, tr. 468. Nguyên văn chữ Hán là: 神宗朝丁未岁迭侍帷幄。位冠六尚。&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;29 Bốn học trò của Khổng Tử được thờ phụ với thày ở Văn Miếu là Nhan Tử, Tăng Tử, Tử Tử và Mạnh Tử.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;30 72 học trò giỏi của Khổng Tử.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;31 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư &lt;/em&gt;, tập I, quyển 3, Sđd, tr.287. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục, &lt;/em&gt;Chính biên, tập I, quyển 3, Sđd tr. 345.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;32 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn th ư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 2, Sđd, tr.242. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục, &lt;/em&gt;Chính biên, tập I, quyển.2, Sđd tr. 286.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;33 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 2, Sđd, tr.243. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục, &lt;/em&gt;Chính biên, tập I, quyển.2, Sđd tr. 287.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;34 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 2, Sđd, tr.246. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục&lt;/em&gt;, Chính biên, tập I, quyển.2, Sđd tr. 292&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;35 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 2, Sđd, tr.250. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục&lt;/em&gt;, Chính biên, tập I, quyển 2, Sđd tr. 297.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;36 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư &lt;/em&gt;, tập I, quyển 2, Sđd, tr.265. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục&lt;/em&gt;, Chính biên, tập I, quyển.2, Sđd tr. 313.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;37 &lt;em&gt;Thơ văn Lý – Trần, &lt;/em&gt;tập I, Sđd, tr.374 – 375.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;38 &lt;em&gt;Thơ văn Lý – Trần, &lt;/em&gt;tập I, Sđd, tr.375.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;39 Lý Tế Xuyên, &lt;em&gt;Việt Điện U linh, &lt;/em&gt;Bản dịch NXB Văn học, Hà Nội, 1972, 173 trang, tr.53.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;40 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 2, Sđd, tr..243.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;41 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 2, Sđd, tr..253 – 254.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;42 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn th&lt;/em&gt;ư, tập I, quyển 3, Sđd, tr. 286.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;43 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 3, Sđd, tr. 318.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;44 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 3, Sđd, tr. 322.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;45 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 4, Sđd, tr. 356.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;46 &lt;em&gt;Việt sử lược, &lt;/em&gt;Bản dịch Nhà xuất bản Văn Sử Địa, Hà Nội, 1960, 221 trang, tr. 65.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;47 &lt;em&gt;Việt sử lược, &lt;/em&gt;Sđd, tr. 69.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;48 &lt;em&gt;Ngụy việt ngoại ký, &lt;/em&gt;dẫn theo sách Lịch sử chế độ phong kiến Việt Nam, tập I, NXB Giáo Dục, 1960 của Trần Quốc Vượng, Hà Văn Tấn, 503 trang, tr. 202 – 203.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;49 Cao Hùng Trưng &lt;em&gt;An Nam chí nguyên &lt;/em&gt;, q. 1 ( mục phố phường, ngoại thành, hương trấn), Bản dịch đánh máy, Viện Sử học, tr. 81.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;50 Quốc sử quán triều Nguyễn &lt;em&gt;Đại nam nhất thống chí, &lt;/em&gt;Bản dịch Nhà xuất bản Khoa học xã hội, Hà Nội, 1971, tập IV, 410 trang, tr. 56.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;51 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 2, Sđd, tr..259.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;52 Lý Tế Xuyên &lt;em&gt;Việt điện u linh&lt;/em&gt;, Sđd, tr. 53.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;53 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;tập I, quyển 2, Sđd, tr..253.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;54 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 7 và 30. 55 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 7 và 31. 56 &lt;em&gt;Việt sử lược, &lt;/em&gt;Sđd, tr.84. 57 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 271. 58 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư&lt;/em&gt;, tập I, quyển 3, Sđd, tr.321.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;59 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí, &lt;/em&gt;Quan chức chí, tập II, Sđd, tr. 69.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;60 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 243. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, tập IV, 287 trang, Sđd, tr.5.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;61 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 257. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, tập IV, Sđd, tr.5.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;62 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, tập IV, Sđd, tr.5.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;63 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 278. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, tập IV, Sđd, tr.5.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;64 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 283.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;65 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư,&lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 3, Sđd, tr. 298.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;66 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 3, Sđd, tr. 303.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;67 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 3, Sđd, tr. 304 – 305. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, tập IV, Sđd, tr.5.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;68 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 3, Sđd, tr. 304.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;69 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 256.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;70 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 271.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;71 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 274. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, Tập IV, Sđd, tr.27.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;72 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, Tập IV, Sđd, tr.20.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;73 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, Tập IV, Sđd, tr.20.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;74 Ngô Thì Sĩ &lt;em&gt;Việt sử tiêu án &lt;/em&gt;Văn hoá Á châu xuất bản, Sài Gòn, 1960, tr. 49.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;75 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, Tập III, 174 trang, Sđd, tr. 48.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;76 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, quyển 2, tập I, Sđd, tr. 272.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;77 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, Tập III, Sđd, tr. 48.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;78 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 3, Sđd, tr. 294. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục, &lt;/em&gt;Chính biên, Tập I, quyển 3, Sđd, tr. 358.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;79 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 4, Sđd, tr. 345. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, Tập IV, Sđd, tr.16.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;80 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 4, Sđd, tr. 350. Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, tập IV, Sđd, tr.16.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;81 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 4, Sđd, tr. 336. &lt;em&gt;Việt sử thông giám cương mục, &lt;/em&gt;Chính biên, tập I, quyển 4, Sđd, tr. 400.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;82 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, tập IV, Sđd, tr.16.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;83Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Binh chế chí, tập IV, Sđd, tr.3.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;84 &lt;em&gt;Đại việt sử ký toàn thư, &lt;/em&gt;bản kỷ, tập I, quyển 2, Sđd, tr. 250 – 251.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;85 Phan Huy Chú &lt;em&gt;Lịch triều hiến chương loại chí&lt;/em&gt;, Quan chức chí, tập II, Sđd.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="color: black; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style=
